Tôi không phải là tín đồ ngoan đạo. Chúa đã đến với tôi như với tất cả những người con được sinh ra trong gia đình Thiên Chúa giáo. Chúng tôi không tự chọn tôn giáo cho mình, cứ tuần tự theo những gì cha mẹ đặt để, nhưng tôi nghĩ đạo nào cũng có mục đích dạy con người làm điều thiện, nên đến Thánh đường, rồi thỉnh thỏang tôi lại đi chùa…Giáo lý nào cũng tìm về chân- thiện mỹ nên tôi chẳng bỏ bên nào. Tôi chỉ thích một dịp đặc biệt: Noel. Dù không hiểu gì nhiều về Con Người đã sinh ra để chịu khổ hạnh trên thập giá, tôi vẫn yêu thương chàng nghệ sỹ lang thang Jesus Christ. .Cái vẻ hippy rất dễ thương của Đấng cứu thế đã hấp dẫn tôi hơn bất cứ giáo điều thần thánh nào. Tôi không quan tâm Chúa đã làm bao nhiêu phép lạ nhưng tin rằng Người sẽ bằng lòng ai sống nhân hậu, thế nên tôi không ép mình phải đi lễ Chúa nhật mà chỉ vào những lúc cảm thấy tâm hồn mình tràn đầy niềm tin dâng hiến, và những dịp lễ đặc biệt như Noel, nhất là với tất cả những bạn bè ngọai đạo, chúng tôi tổ chức những bữa tiệc nửa đêm mừng Chúa ra đời và sau nầy, khi có anh…

Anh ngoan đạo hơn tôi. Con trai mà rất chịu khó đi nhà thờ, hầu như không Chúa nhật nào anh bỏ lễ. Thọat đầu tôi cười cái nết chăm chỉ của anh, anh cười hiền lành, không tự ái. Tôi thường nói nếu đêm Giáng sinh đó không gặp nhau, nếu khi đang dâng lễ tôi không cảm thấy như có ai đó nhìn chăm vào…gáy mình, để quay lại, bắt gặp một đôi mắt đầy bối rối, thì chắc chẳng bao giờ hai đứa quen nhau . Anh thì đoan chắc rằng tình yêu là một định mệnh, và không cách nầy thì chúng tôi cũng gặp nhau cách khác. Tôi không tin. Tôi vốn cứng đầu. Nhưng hình như cái vẻ hiền hiền hơi nghiêm của anh khiến tôi không nỡ chọc nhiều .Từ ngày có anh, tôi siêng năng đi lễ, chỉ để được đứng bên anh. Các em tôi ngạc nhiên khi thấy Satan(biệt danh chúng đặt cho tôi)trở nên đạo đức. Dưới mắt mẹ và các em tôi, thì chỉ có người đạo đức mới “đàng hòang”. Cũng may, tôi thường đi lễ ở nhà thờ khác xứ nên bọn qủy nhỏ không khám phá ra lý do tôi trở nên ngoan đạo.

Cuộc tình của chúng tôi đẹp như những cuộc tình mà người con trai lúc nào cũng nâng niu trìu mến đóa hoa hạnh phúc. Anh tưởng như trên đời nầy chỉ có tôi là “chịu khó”yêu anh, chỉ có tôi mới mang đến cho anh hạnh phúc. Thật ra, tôi yêu mình nhiều hơn. Bởi vì nếu phải hy sinh điều gì đó cho anh chắc tôi sẽ đắn đo cân nhắc chán. Anh thì không. Anh thánh thiện hơn tôi. Hơn nhiều. Anh chăm lo cho tôi như chăm đi lễ. Người hài lòng về anh nhất chính là mẹ tôi. Điều đó cũng dễ hiểu.

Rồi tôi ra đi. Như tất cả những người có gia đình đi xuất cảnh. Anh đã có đề nghị làm đám cưới để tôi ở lại. Nhưng đã nói rằng tôi yêu anh chưa đủ để có thể hy sinh điều gì đó của mình, nhất là khi mà điều đó lại nằm trong sự mê thích của tôi. Chân trời xa với bao nhiêu huyền thọai tương lai khiến tôi nhìn nỗi buồn chia tay của anh như một thứ phù phiếm cổ xưa. Tôi không cười nhưng không thể khóc, mặc dù cũng có một thóang ngậm ngùi trước vẻ khổ sở tội nghiệp của anh. Quả thật tôi không ngờ anh lại đa cảm đến thế. Con trai mà không dấu nổi đôi mắt rưng rưng. Nhưng anh chẳng nói gì. Chỉ trước khi tôi vào phòng cách ly, anh mới nói nhỏ:- My, anh sẽ mãi mãi yêu em. Nếu em hẹn ngày về, nhất định anh sẽ chờ… Tôi nghĩ thầm trong đầu:- Anh quá lý tưởng trong tình yêu. Tội nghiệp anh ,quên đi. Em chỉ là đứa con gái không có gì đáng để anh nhớ- Nhưng tôi chỉ lặng yên. Cũng nghẹn ngào khi biết rằng rất khó để gặp lại nhau. Nhưng đi là điều tôi mơ ước. Dù chưa biết chắc mình sẽ được gì. Nhưng sự mất mát thì rất thật. Anh và những êm ái của tình yêu, dù cho tôi đã đáp lại một cách tệ hại thì cũng là mối tình rất đẹp.


*******    *******

Tôi run tay khi cầm lá thư từ quê hương. Đây là lần thứ ba tôi nhận thư anh. Lần thứ ba sau hai tháng đến Mỹ. Tôi cảm xúc thật sự với những điều mà trước đây khiến tôi bật cười. Chẳng biết từ bao giờ  tôi bỗng nhận ra mình giống anh tính đa cảm, và tôi cũng thấy rõ điều đó không đáng cười tí nào.

Thư anh là một bài thơ, và nước mắt tôi bỗng dưng ràn rụa theo từng dòng chữ :

Noel nầy…

Noel rồi đó em ,Thiên thần ca vang mừng Chúa
Noel rồi đó em ,đèn hoa giăng muôn màu
Noel yêu thương, Noel nguyện cầu, Noel khấn hứa
Noel nầy…thôi đã lạ lùng nhau .
***
Noel nầy, anh bứơc vào giáo đường mà không dám nhìn lên Chúa
Lỡ Người hỏi em đâu anh biết trả lời sao?
Em như nụ hoa tình yêu nở trên vùng đất hứa
Em vắng xa rồi…đất hứa cũng xanh xao…

Không ký tên, chẳng tái bút. Chỉ chừng đó lời than thở của trái tim. Tính khôi hài mất nết của tôi sao tìm không thấy nữa, để thay vì cười cho sự đa cảm, lý tưởng trong tình cảm của anh tôi lại thấy tim mình quặn thắt. Hình như tôi chợt khám phá ra mình yêu anh hơn mình nghĩ .Sau  những ngày tung tăng trên vùng đất mới, nhìn ngắm những cảnh và người lạ lẫm, tôi đã bắt đầu có những đêm trăn trở vì mọi việc không tốt đẹp như mong muốn. Tiếng than thở của mẹ, khi đứa con từ lâu xa nhà vẫn lo tròn chữ hiếu bỗng dưng tính tóan thiệt hơn. Dù chỉ là những phân tích hòan cảnh sống xứ người, nhưng cũng đủ làm các bậc cha mẹ phương Đông, vốn quen với truyền thống lễ giáo, hiếu nghĩa phải đau lòng. Thật ra anh trai tôi cũng chẳng muốn làm buồn lòng cha mẹ, chỉ là thật tế cần phải chấp nhận để khỏi bị “sốc” khi đối diện cuộc sống Tây- Đông khác biệt. Các em tôi lao vào việc tìm tương lai trong học hành ,còn tôi, những ảo tưởng ban đầu đã tàn đi, thay vào đó là sự khắc khỏai. Nhớ. Ban đầu tôi tự đánh lừa mình rằng ai lại không nhớ nhung một điều gì đó khi từ bỏ quê hương đến một nơi xa lạ. Nhưng không, rõ ràng là tôi nhớ anh. Nhớ kinh khủng. Tôi hình dung ra những cử chỉ đầy yêu thương của anh, mà trước đây tôi coi như là những điều mơ mộng lãng mạn. Tôi ngồi lặng hàng giờ nhìn tuyết rơi ngòai cửa kính, tưởng đến mơ ước nho nhỏ của anh ngày nào còn bên nhau , anh nói đến đêm Giáng sinh xưa, khi Chúa     Hài

Đồng sinh ra trong hang đá, tuyết rơi đầy trời trong tiếng khóc chào đời của một sinh vật bé nhỏ nhưng
vô cùng lớn lao.

Anh nói ngày còn nhỏ anh cũng từng được làm Thiên thần đứng bên hang đá, tâm hồn anh lúc đó như thóat khỏi trần thế để hòa nhập vào cõi thiêng liêng. Tôi nhớ mình đã phì cười, nhưng anh thì rất nghiêm nghị, đến nỗi tôi không cười được nữa. Bây  giờ thì xa rồi. Xa thật rồi.Tôi thấy thật cô đơn. Anh nói đúng  nếu không có tôi anh sẽ không có can đảm đến Thánh đường mà hai đứa vẫn thường đi lễ. Không phải vì không thể trả lời câu hỏi của Chúa mà là câu hỏi của chính trái tim anh. Tôi cũng đang tự hỏi phải chăng mình đã lầm khi từ chối ở lại để làm vợ anh. Điều đó trước đây thật buồn cười nhưng bây giờ là hạnh phúc.Tôi nghĩ đến anh , nghĩ mãi, đa cảm chẳng kém anh ngày nào. Bây giờ thì tôi hiểu tình yêu thật sự làm thay đổi con người như thế nào, và cũng quan trọng biết bao đối với cuộc sống. Tôi đã nhìn thấy tuyết thật sự, nhưng là thứ màu trắng thật cô đơn. Noel sắp đến, không còn đi lễ bên nhau, nhưng tôi thấy gần anh hơn bao giờ hết.Tôi đọc đi đọc lại bài thơ anh viết cho tình yêu và giáng sinh, sự trầm ngâm khiến tôi thay đổi dưới mắt mọi người, nhưng ngay cả những đứa em vốn nghịch ngợm cũng chẳng còn tâm trí để chế nhạo tôi, chúng còn bận với bao nhiêu công việc mới mẻ và những dự định tương lai, còn
cái người trước khi đi háo hức nhất là tôi lại không còn chút hăng hái nào.Tôi nhớ da diết những bước chân lang thang trên quê hương, nhớ màu vàng rực rỡ của hoa Cườm thảo, nhớ…trên tất cả là Anh…

Đêm Noel, trong lúc cả nhà quây quần chờ đợi thì tôi nghĩ đến Thiên sứ của mình. Anh đúng là Thiên sứ của tình yêu đã cho đứa con gái bướng bỉnh như tôi biết thế nào là nhớ nhung, đau khổ. Tôi hình dung ra anh một mình quỳ nơi Thánh đường, thầm lặng với nỗi buồn, nhưng có lẽ chẳng bao giờ anh biết rằng tôi đang nhớ anh nhiều đến thế.Tuyết rơi nhiều, lạnh và không thơ mộng chút nào như tôi vẫn tưởng. Tôi ngần ngại rồi đặt bút viết những giòng hồi âm cho anh:

NOEL  VÀ  TÌNH  YÊU

Em ngồi lặng lẽ bên song cửa
Mơ hồ nhạc Thánh vọng đâu đây
Một vì sao lạc trên trời thẳm
Thốt gọi tên anh giữa lúc nầy

*******

Đêm Thánh vô cùng-đêm diễm tuyệt
Bao lần Chúa đến với trần gian
Bao lần con khóc vì cay đắng
Tìm mãi không ra dấu địa đàng

*******

Anh như Thiên sứ trời sai xuống
Mặc khải cho em số phận mình
Cung đời lạc phím, tay run rẩy
Mỉm cười mà nước mắt long lanh

*******

Anh như Thiên sứ trời sai xuống
Dẫn dắt cho em biết lối về
Nụ hôn ngọt buốt tê đầu lưỡi
Rùng mình ngã gục giữa đam mê
******

Đêm nay Chúa đến trong trần thế
Anh đến trong Em- mộng tuỵêt vời
Lời ca đêm Thánh ngân cao vút
Lời tình em khẽ gọi:“Anh ơi!”


LÝ  -   THỤY   -   Ý
Thêm bình luận

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.