Đám giỗ ngoại ở nhà từ đường thật đông, Tân tiếp khách nhưng có người biết người không, trái lại ai cũng biết Tân cả. Đãi từ trong nhà tràn ra ngoài sân, ai ai cũng mừng chúc Tân vì lâu lâu Tân mới về một lần. Chỉ nhấm môi mỗi bàn một chút mà đầu óc Tân đã muốn lâng lâng. Hà đến trễ, cô mặc thật giản dị, quần tây đen và áo sơ mi màu tím nhạt, nụ cười thi vẫn hai lúm đồng tiền thật quyến rũ. Cô đến bên Tân với cái bắt tay thật chặt và nồng ấm,anh Tám Khiêm cười vỗ vai Hà, miệng ồn ào rổn rảng:

 -Cô hàng xóm đây rồi, đi đâu mà biết bao năm rồi mới về?

-Hà ở Tuy Hòa, bạn Khiêm có khỏe không?

-Khỏe, mình luôn khỏe cùng bầy vịt của mình mà.

-Ủa vậy ra em lâu lắm mới về quê à?- Tôi xen ngang câu chuyện giữa anh Khiêm và Hà.

-Cũng hơn mười năm rồi mới về đó anh Tân.

-Này-  Anh Khiêm cắt ngang-  Hà vào ngồi chung bàn với chú Tân đi.

 Mọi người rôm rả chúc vui Hà và Tân, Hà rất tự nhiên uống chung vui với mọi người. Tân im lặng ngồi ngắm Hà vô tư như người nhà, ăn uống không khách sáo ngại ngùng. Hồi ấy, lúc ở Nông trường Hà chỉ 18 tuổi chứ mấy, thẹn thùng và nhát vô cùng. Bây giờ nhìn Hà chững chạc nói cười Tân mới cảm nhận: trách gì mình lại chẳng cỗi cằn đi. Sáng sớm ngày ấy Tân đã giảm cơn sốt nhất thời, trên chuyến xe lặc lè người và hàng hóa rồi cũng về tới Tuy Hòa. Tân bụng đói cồn cào, đầu óc quay cuồng, Hà mua cho Tân tô cháo cá kho, ăn xong toát mồ hôi tỉnh người. Chiều ấy Hà đưa Tân ra quốc lộ đón xe về Qui Nhơn, trong đôi mắt nàng nặng trĩu nỗi buồn xa vắng. Trước lúc xe chạy, Hà gục đầu vào vai Tân thổn thức khóc.

 -Anh Tân uống mừng gặp nhau đi chứ, suy nghĩ mà làm gì .

-Thì uống chứ sợ ai

-Cũng lạ- Anh Tám Khiêm chạy đến dành nói- Bình thường Hà nhát lắm sao giờ chịu chơi dữ ta. Coi chừng say đó cô ơi.

-Anh cứ để Hà uống cho vui

-Phải đó em muốn uống với anh Tân một bữa hạnh ngộ thật đã đời nghe bạn Khiêm.

-Cái đó tùy bạn mình không cấm à...

 Tân cười nhìn Hà đỏ bừng đôi má vì hơi men, lúc này trông Hà càng quyến rũ và thanh thoát lạ lùng. Đôi má lúm đồng tiền và nụ cười như làm không khí nồng nàn, rung động trào dâng. Có lẽ điều này làm mọi người càng uống thỏai mái hơn. Hà đột ngột vói lấy gói thuốc đốt lên và gắn vào môi Tân một điếu, hơi khói thuốc khiến Tân lắng đọng nổi xót xa ngày cũ. Hơi khói bay vần vũ trong không gian rộn rã tiếng nói cười, Tân mơ hồ lạc qua chốn nào lơ láo nỗi buồn bâng quơ không rõ nét. Anh Khiêm đến lôi Tân ra nhà sau.

 -Mọi người cứ vui nghe tôi ra sau hút thuốc xong, vào ngay.

 Ra phía nhà sau anh Khiêm kéo Tân đến cạnh dốc lên núi A Man. Anh Khiêm dò hỏi:

 -Giữa chú và con Hà có gì không đó?

-Có gì.. là sao tôi chưa hiểu ý anh!

-Chú có biết nó sống một thân, không chồng con gì cả.

-Tôi biết làm sao được.

-Tao suy nghĩ nãy giờ mới hiểu tại sao nó thân và gần gũi với chú như vậy.

-Sao, anh nói cái gì mà lộn xộn vậy?

-Chú muốn nghe anh nói không?

-Anh cứ nói có gì mà ngại đâu

 Anh Tám Khiêm rút thuốc ra mồi và rít một hơi thật dài. Đôi mắt anh mông lung nhìn dòng Ngân Sơn êm đềm chảy về biển rộng. Anh Khiêm vốn chất phác đơn giản nhưng nhìn nét suy tư này Tân có cảm giác câu chuyện này khá quan trọng. Hút gần hết điếu thuốc anh chậm rãi kể:

 -Hồi cuối năm 76 con Hà bỏ nông trường về quê, địa phương không cho nó nhập hộ khẩu. Hợp Tác Xã không cấp ruộng canh tác, nó không làm gì được cả, cuộc sống bế tắc.

Nó âm thầm chịu đựng, làm đủ thứ công việc miễn là sống được, hồi đó thằng Quy chủ tịch xã thương nó, nếu chịu ưng nó thì con Hà sẽ sướng thân. Không hiểu vì điều gì mà nó cương quyết không chịu. Cứ lầm lủi kiếm sống một mình như cái bóng, sau đó cha mẹ nó mất đi. Chôn cất cha mẹ xong nó bỏ ra đi mà không ai biết đi đâu làm gì. Nhà cửa nó gởi hàng xóm trông coi hộ. Thi thoảng 4 hay 5 năm nó về thăm nhà nửa ngày rồi đi ngay. Từ ấy cho đến giờ một thân một mình chẳng thấy ai. Sao năm nay nó  về trùng hợp chú về ăn giỗ đó chú. Lắm lúc buồn nó hay tâm sự với tôi về mối tình đơn phương nào đó mà nó không thể quên. Ngày hôm nay tôi linh cảm như mối tình đó dành cho chú...

-Anh đừng nói không căn cứ anh Tám Khiêm.

-Tôi dám khẳng định với chú như thế này: chưa bao giờ tôi thấy con Hà giao tiếp với ai mà thoải mái như giao tiếp với chú mầy.

-Anh nói như thật!

-Chứ sao không thật, tôi dám cá với chú đó...

-Thôi tôi vào nhậu tiếp đây anh Khiêm

-Được thôi, nhưng sao tôi nghi quá.

 Anh Khiêm quay lưng vào nhà, Tân không đi theo mà thong thả đi lên dốc núi A Man. Gió lồng lộng mát rượi, ngắm nhìn xe cộ bắc nam ra vào ngược xuôi trên quốc lộ1, cây cầu Ngân Sơn mới làm xong trông thật đẹp mắt. Trong mớ hổn độn mơ hồ của quá khứ Tân vẫn thấy giữa mình và Hà có một điều gì chưa rõ nét tự cái ngày Tân bị sốt rét và Hà đưa Tân về Tuy Hòa. Những năm tháng cách xa không gặp, làm Tân quên đi, chôn sâu vào giấc kỷ niệm xa vời nào đó không định hình. Tân giật mình khi có tiếng người kề bên:

 -Sao lại trốn lên núi hở anh?

-Anh không muốn uống nữa nên trốn thôi mà.

-Cho em hỏi thăm, chị và các cháu khỏe không?

-Gia đình anh vẫn bình yên- Tân dọ hỏi- Còn em ra sao?

-Anh thấy đấy em vẫn vui khỏe đây này, trước mặt anh đây thôi.

-Anh hỏi chồng con em kia mà

-Chắc chắn là Tám Khiêm nói cho anh rồi, còn hỏi đố em làm gì cho mệt.

-Thì hỏi em cho chắc đúng vậy thôi.

 Tân và Hà ngồi xuống tảng đá dưới bóng râm nhìn xuống những bụi sim mọc trải dài theo triền núi, màu tím sim dịu dàng khắp tầm nhìn. Hà thở dài, tiếng thở lan man làm Tân có cảm giác tiếng vang đâu đó từ đáy vực thẳm dội về. Hà nhìn anh như nhìn tuổi xuân mình manh động trong ngăn tim bao năm băng giá. Hà biết con tim mình đang chỗi đậy phản kháng chính nàng. Hơn 30 năm, anh có khác đi nhưng trong tâm Hà vẫn nhận ra nét trầm mặc ngày xưa của Tân. Từ nét cười, ánh mắt nhìn, giọng nói Hà làm sao mà quên được. Cái tình yêu quái quỉ của đêm giông bảo chưa bao giờ tắt trong lòng Hà. Anh có biết hay không thì cũng chừng ấy, Hà ôm tình điên trong suốt đời mình. Đâu cần ai biết, nào cần ai hay.

Hạnh phúc cho Hà khi gặp được Tân ở quê hương mình. Chưa bao giờ nàng nghĩ phải tìm Tân, song song với đó là thứ tình yêu đã hành hạ nàng hơn 30 năm. Nếu nói ra có khi cuộc đời cho nàng là kẻ điên. Hà chôn nó tận ngăn tim cuối, thẳm sâu tuyệt vọng. Biết bao đêm nàng mơ cơn giông bão thời con gái năm nào, cơn giông mà vòng tay rũ rời của Tân đã ôm ấp nàng trong cơn sốt điêu tàn. Cái cảm giác nguyên sơ ấy cho đến bây giờ chưa phai. Niềm hạnh phúc lạ lùng ấy bám đời nàng theo từng giây khắc sống còn trong nhân gian. Mỗi một xót xa trên cõi mong chờ là giấc mơ, những con rắn lô nhô trườn qua trí nhớ tạo thành khoảnh khắc thiên thu yêu dấu. Từ dạo ấy chưa bao giờ Hà cảm thấy ân hận hay nuối tiếc. Tại sao nàng không yêu ai được, chính Hà, Hà không trả lời được.

 -Này cô em đừng có mà chết chìm trong ưu tư đó nghe!

-Sao anh?- Hà giật mình hỏi lại.

-Mà sao em không lập gia đình?

-Đừng bắt em trả lời điều này. Chỉ là không muốn vướng bận vậy thôi.

-Không nói thì anh không hỏi.

 Tân mang tâm trí của người đi lạc nơi khu vườn mọc nhiều hoa dại, nhiều gai góc bủa quanh. Không lẽ anh Tám Khiêm nói đúng, Hà yêu đơn phương mình sao? Tân tự nhủ, lòng chùng xuống ,bao nhiêu ngày tháng ở nông trường hiện rõ dần trong ký ức hoang vu. Ở đó con bé Hà luôn theo chân anh đi phát rẫy trồng thuốc lá, Tân luôn gánh tất cả công việc nặng cho Hà. Bù lại Hà luôn giặt quần áo cho Tân, tuy chỉ có sáu tháng ở nông trường nhưng xiết bao nhung nhớ trong đời. Ngày cơn sốt quật ngã Tân là ngày bỏ nông trường về quê, Tân đâu có ngờ Hà cũng bỏ luôn. Hệ lụy của nó thật lớn cho đời nàng, còn Tân thì ở thành phố nên mọi chuyện cũng qua đi. Mấy năm sau Tân lập gia đình và vô tư chôn quên khung trời gian nan ấy. Gặp nhau đây Tân mạng nặng tâm tình của cô gái ngày nào dìu anh về cõi sống. Dù chẳng là lỗi của ai cả, nhưng lòng Tân như giẫy giụa bồn chồn bên lề sương phủ mộng du. Thôi thì lặng lẽ cho qua đi, nói được gì chỉ ngỡ ngàng thêm thôi. Câu duyên số chắc là ủi an tạm bợ cho giây phút này, Tân nhìn Hà lòng không ngăn bao ngậm ngùi chữ duyên số. Nhìn thẳng vào mắt Hà, Tân hỏi:

 -Có bao giờ Hà ân hận vì quyết định riêng mình không?

-Không, trăm lần không, ngàn lần không...đối diện với anh đây, em thấy hồn mình thoát thai thành người ngoài cuộc thế.

-Thôi em, hãy cố quên đi được không?

-Quên được em đã quên từ lâu. Hình như em có máu điên trong em thì phải!

-Anh chịu Hà ơi

-Bây giờ gặp nhau anh hãy bỏ qua tất cả thói thường nhân thế. Hãy ôm em vào lòng một lần cho một cơn điên mê em trót mang.

-Vâng

 Tân ôm Hà vào lòng sao nghe rưng rức nỗi đau không tên. Chiều trên núi A Man lộng gió mây tràn, dưới tầm mắt con sông quê ngoại đang lặng lờ cuốn trôi một thời đã qua. Hà trong tay như sương như khói cay mờ trên mi mắt. Tân chỉ thấy cánh chim chiều cuối chân mây đang nghiêng cánh đón đêm về.

  Mai Trần

(Tuy An Phú Yên 2012)

 


 

 

Thêm bình luận

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.