Sáng Tác

Mẹ qua phố tuổi già nua gánh nặng
Gánh hàng rong mua cơm áo xứ người
Ngày bỏ quê mẹ đã ngồi khóc ngất
Thương mái tranh nghèo gió xé tả tơi

Xem tiếp...

alt

Xa em chiều cuối đông
Nghiệt ngã buồn tan nát
Lạnh buốt hồn băng giá
Đắng cay tận đáy lòng

Xem tiếp...

Dù đã có những cơn mưa đầu mùa ầm ầm trút xuống, trời Sài Gòn vẫn hầm hập nóng. Cái nóng của những ngày vừa chớm hạ, nhưng cũng đủ khó chịu đối với người vừa trở về từ một nơi xa xăm lạnh giá tận trời Âu như chị. Anh ngoái cổ lại hỏi:

- Em có mệt không ? Sài Gòn nóng quá hả ? chị cười không trả lời, bỗng  một cậu thanh niên rồ ga chiếc xe phân khối lớn lạng vèo qua mặt, chị sợ hãi choàng tay qua ôm chặt lấy anh, chợt chị la lên nho nhỏ

Xem tiếp...

alt
Thưa các bạn,

Kể từ ngày Hòn Vọng Phu được đăng trên cuongdequynhonwordpress.com đến nay đã hơn 2 năm. Trong 2 năm qua chúng tôi không ngừng sửa chữa, tu chỉnh, cho đến nay coi như tác phẩm đã hòan thành và đã dược nhà xuất bản Trẻ Thành phố Hồ Chí Minh cấp giấy phép phát hành.

Theo kế hoạch in ấn, sách sẽ được hoàn tất và lưu hành vào ngày 5-4-12. Hôm nay  chúng tôi xin giới thiệu đến các bạn lời cảm nhận của Thi sĩ Du Tử Lê, một người anh, một người thầy của chúng tôi, về tác phẩm Hòn Vọng Phu:

Xem tiếp...

Hôm nay ta viết cho người
Lần đầu tiên với niềm vui dịu dàng
Có gì như thể vỡ tan
Rồi gom nhặt lại thành ngàn yêu thương

Xem tiếp...

(Tặng cho người yêu .....tôi).

Nếu có kiếp mai sau
Thì em xin  được trả
Mối tình anh cho em
Em xin trả vạn lần.

Xem tiếp...

alt

Trên con đò chiều sương xuống lạnh. Một thoáng hư vô theo con nước thủy triều.
Con cá quẫy đuôi xao động sóng lăn tăn. Tiếng ai vọng, đu đưa những cung buồn dìu dịu

Cồn cát thiên thu chuyển mình theo từng cơn gió lạ. Tháp Thầy Bói nghìn sóng bạc đầu phủ kín.

Xem tiếp...

KHÓI SƯƠNG

Khói, cả đời cay mắt,
Sương, lạnh suốt trăm năm,
Giữa hai bờ hư thực,
Đớn đau một chỗ nằm.

Xem tiếp...

(tặng Võ Chân Cửu)

Tìm vàng trong bụi cát
Tìm vàng trong tình xưa
Mắt xanh giờ đã khác
Bạc lòng những câu thơ

Xem tiếp...

alt

Vậy là đã năm ngày rồi- năm ngày Thụy rời bỏ ngôi nhà thân yêu của mình  để   đến xin sống chung trong  căn nhà ẩm thấp nhỏ xíu vủa vợ chồng chú Nghĩa – quyết định sẽ không về nhà của mình nữa. Năm ngày trôi qua với Thụy dài đằng đẳng. Ngày ngày Thụy cứ ra ngóng vào trông, hi vọng ba, mẹ sẽ đến tìm cậu nói với cậu những lời yêu thương như chú Nghĩa, cô Thanh đã âu yếm nói với những đứa con của mình mà hằng ngày cậu đã được nghe vậy?

Xem tiếp...

Chuyên mục phụ

Tùy Bút
Số bài viết:
369
Truyện Ngắn
Số bài viết:
282
Thơ
Số bài viết:
2184
Nhạc
Số bài viết:
48
Bài Viết Của Thầy Cô
Số bài viết:
9

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.