Những ngày tàn đông mây còn giăng đầy trời, bốn bề xám xịt. Lạnh, cái lạnh của miền Trung sao mà tê tái. Nước vẫn còn xăm xắp mặt ruộng, làm cho cây lúa muốn cựa mình vươn lên thật khó . Thế là một vụ lúa mất mùa nữa.

Người ta nói rằng, mất cái này thì được cái khác. Sau vụ lụt ở Hà Nội thì đất đai màu mỡ, rau trái tốt tươi. Nhưng, được cái này thì mất cái khác. Rau ráng nhiều quá, cung nhiều mà cầu  ít nên giá cả rẻ mạt. Vậylà ở đời người ta chỉ thích mọi điều xảy ra bình thường thôi.

Luân cũng thế, nó muốn đất trời yên ả, thời tiết giao hòa, mọi việc diễn tiến bình thường thuận lợi. Từ ngày Luân với Quỳnh về quê thăm, rồi ra Núi Bà…, qua Eo Gió.

Tình cờ gặp Soeur. Nó cho ấy là một kỷ niệm đẹp. Hình ảnh ma-soeur xinh đẹp thánh thiện đã làm cho phong cảnh Eo Gió trong buổi trời chiều càng nên rạng rỡ, thơ mộng hơn. Điều quan trọng là tâm linh. Nhiều khi con người ta cần vứt bỏ hết mọi ràng buộc về cuộc sống, để cho tâm hồn được thanh thản, tri thức được sáng suốt, khách quan. Sáng suốt để nhận biết về mình, nhận biết về người một cách đúng đắn nhằm có những hành vi chính xác thích hợp.

Thằng Luân cũng ưa nghĩ ngợi lung tung, thế rồi tình cờ nó được phân công về giảng ở Đại học Quang Trung  Quy Nhơn vài môn cơ bản. Còn gì bằng, được dịp về đóng góp quê hương. Nó vui vẻ nhận lấy công tác, mà không hề thắc mắc thù lao. Chỉ còn lo việc vợ nó có vui vẻ đồng ý hay không? Vì  lẽ, sợ rằng nó về ngoài đó không chỉ giảng dạy mà còn lén phén thăm, thăm những điều rất cũ. Cái thuở còn ở trung học, nó đẹp trai, học giỏi nhưng vì cái tội nhà nghèo nên chỉ lo học, ra đường thấy con gái đâu dám ngó lên. Thế nên nó cứ bị người ta yêu, nó không dám yêu,… mới rắc rối chứ. Người ta nói ở đời có bao nhiêu mối tình là bấy nhiêu vết cắn cứa trong tim. Có lẽ tim nó bây giờ chẵn còn nguyên vẹn gì đâu.

Không, nó chỉ chăm chú công việc dạy thôi. Nó nghĩ  rằng ta phải tận tâm với học trò, phải tập trung thời gian giảng dạy, chấm bài và quán xuyến sinh viên cho thật tốt. Những tình cảm mà nó gặt hái được là sự thương yêu, quý trọng của học trò thế là đủ. Còn những chuyện cũ kia, thế nào cũng đã cũ rồi, chả được gì đâu. Nhớ một lần nó về Quy Nhơn, sáng ra đường đứng ngắm mà than  rằng: “ Các ả ngày xưa đã có chồng, ta về đứng ngắm cũng bằng không. “

Có một điều lạ, trước kia chẳng bao giờ thấy nó để ý đến nhà thờ. Thế mà bây giờ, trong lớp học cứ mỗi lần cho học trò làm bài là “ Chợt thấy nó ngẩn ngơ nhìn nóc nhà thờ, như đang tìm bóng dáng ai? Để rồi học trò đã cảm tác tặng nó bài thơ:

Từ khi Eo Gió, gặp nàng Soeur
Lúc giảng thầy tôi cứ ngẩn ngơ
Đưa mắt nhìn vào khoảng trời thơ
Xao xuyến trong lòng không tả nổi
Thầy như muốn đột nhập nhà thờ

Những lúc như thế này thì nó quên hết, quên trường, quên lớp, quên luôn cả Sài Gòn, chỉ nghĩ đến những điều thánh thiện. Cố gắng làm điều lành, tránh điều ác. Chuyện tu hành ư? Vốn nhà nó đã có căn cơ rồi, từ hồi ông nội nó cơ. Mà bây giờ nó cảm thấy như mới lắm. Nhưng không phải là nghĩ đến chùa, mà nghĩ đến nhà thờ. Đã mấy lần nó tìm đến nhà thờ Hội Lộc, để thực hiện cho được cái duyên gặp Chúa. Biết đâu, từ cái duyên ấy, rồi sẽ đưa đường chỉ lối dần dần nó đến được nước Chúa.

A men, nó suy nghĩ về cuộc đời sao lắm hên xui của nó. Ở quê mà thi đđậu đệ thất trường trung học Cường Để lên tỉnh học là hên, đang học mà vì nhà liên quan đến Việt Cộng rồi bị  Mỹ ngụy bắt nhốt là xui, bỏ học lên rừng theo Việt Cộng cả ngày được nhìn rừng nhìn biển là hên, rồi một ngày bị quân Mỹ ngụy vây bắt trên núi là xui, khi thả ra nó vào học lớp chín trường trung học Bồ Đề Quy Nhơn được gặp mấy cô con gái xinh đẹp là hên. Và bây giờ cuộc đời của nó là một giảng viên  đại học, nay đây mai đó để đi giảng dạy người ta, nhiều khi trốn vợ một cách hợp pháp mà còn gì không thú vị.

Trường Đại Học Quang Trung Quy Nhơn bây giờ trở nên quen thuộc thân thương đối với nó. Nhiều lần về giảng, nay đã có nhiều học trò cũ và mới, đi đâu cũng gặp học trò chào. Nay cứ mỗi lần về là nó không còn tâm trí để nghĩ đến những người yêu cũ nữa, nó nghĩ đến những đứa học trò, những bữa tối đi uống sinh tố, đi ăn chè, ăn bánh bèo, hay nặng nhất là đi ăn bún cá. Những bữa ăn tuy nhẹ nhàn, nhưng đưa nó về cảm giác của tuổi thơ. Những cảm giác ấy đáng ra nó phải có, nhưng thời trung học của nó nhà nghèo quá, nên chỉ được thưởng thức bằng mắt mà thôi.

Ý chí của Luân và sự tận tụy hết lòng mẹ nó, đã giúp nó vượt mọi trở ngại để đến mọi ngõ ngách của cuộc đời. Những lúc khó khăn, nó luôn lý luận “ Những trở ngại mà ta cố gắng vượt qua được nhiều khi sẽ trở thành một tài sản vô giá cho cuộc đời của ta “. Nó giúp con người hiểu được cuộc sống sâu sắc hơn, sức chịu đựng bền hơn và bao dung hơn. Quả vậy trong cuộc sống Luân đã giúp đỡ được nhiều người và cũng nhận được những sự giúp đỡ từ những người khác. Bây giờ tuy nó chưa thấy được mình thành công, nhưng đâu đó nó thấy được một sự an vui.

Mùa đông đã qua,  và mùa xuân đang bắt đầu, còn hơn một tháng nữa là Luân sẽ về Quy Nhơn cho chuyến giảng đầu tiên trong năm mới ở quê nhà. Không biết trong đầu nó đang miên mang suy nghĩ gì,về những người yêu cũ, về nhà thờ, hay về đám trẻ học trò. Trông Luân cũng thơ mộng và lãng mạn dữ.


 Mây Trắng
Thêm bình luận

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.