Đồi Ghềnh Ráng bao măm ôm ấp tình chàng thi sĩ. Gió đồi reo xao xác tiếng thơ đau.
"Gái Quê" xô nhào bao nhiêu thành lũy. Điên và Đau mãi thét gào thê thiết đến xưa sau.

Nhìn Bãi Trứng nhớ Nam Phương ngồi đùa sóng. Thịt da ngà gờn gợn, bọt biển điểm tô.
Nước vỗ bao năm đá mòn soi bóng. Trăng của người hay Trăng cõi hư vô?

Một bên biển, một bên núi ôm choàng thành phố. Phố cong cong như trăng xế lưỡi liềm.
Trăng tròn lên cho thi nhân bùng nổ. Cào xé da và rỉ máu ngập buồng tim.

Thành phố dưới chân kiêu sa nằm buông thả. Như cô gái đôi mươi lồ lộ chuyện phòng the.
Ta nghe vọng tiếng rên gào ai nghiêng ngã. Dốc Mộng Cầm co thắt uốn mình nghe...

Nghe hơi gió, mang hơi Thương Thương ấy! Bóng Mai Đình như ảo mộng cuối chân mây.
Ta hãy về thăm Huế: sầu biết mấy. Để áo chàng trắng lạnh, màu nắng mới hao gầy.

Tìm lại tiếng thơ ai để mua vầng trăng lỡ. Sao cho người không cào xé thịt xương da.
Có bao nhiêu nàng tiên giáng trần bỡ ngỡ? Mê thi nhân bỏ thượng giới ngút ngàn xa...

(Trích Trường Ca Biển Đảo Qui Nhơn)
Thêm bình luận

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.