Ông Yêu Dấu!

Ông đang ở đâu? Ông ở nơi nào? Sao không về để đi tìm KN với Em? Sao nỡ để Em tìm kiếm lẻ loi một mình?... Thế mà có lần Ông nói là Ông yêu Em, bất cứ lúc nào Em cần là sẽ có Ông bên cạnh. Em đang cần sao Ông không đến? Sao Ông không về?...

Bao nhiêu năm dài trôi qua, bây giờ thì Em đã hiểu được thế nào là một tình yêu, thế nào là một hạnh phúc, thế nào là nửa vòng tròn của mình như có người đã viết... Cái nửa vòng tròn đó nếu gặp nhau, ăn khớp với nhau nó sẽ lăn dài suốt cuộc đời... còn không, nó sẽ tự tách ra. Đó! Ông thấy không? Sao Ông nỡ mang cái nửa vòng tròn của Em đi?...
vì thế Em biết Em không thể nào tìm được nửa cái vòng tròn của Em ở đâu được nữa, nên Em mãi cất cái phần nửa của Em như một phần gia tài mà một ngày đó Em sẽ mang theo đến tận cuối đời.

Trên xe đò trở vào Sài Gòn, Em buồn da diết, ngồi trên xe, nhìn cảnh vật bên ngoài làm Em nhớ Ông, làm Em khóc, Em nhớ thật nhiều đến những ngày xưa cũ. Đi ngang Sông Cầu, chỗ bãi cát vàng với hàng dừa cao ngày xưa mà Ông đã đưa Em đến, Ông đã chụp cho Em những tấm hình với dung nhan mượt mà lần đầu tiên biết yêu. Em thấy Em cũng yêu kiều với tình yêu ngây dại đó. Em nhớ đến những bức hình đó vô cùng, thế mà bây giờ mất hết, mất cả tấm hình của Ông trên bãi biển, tấm hình duy nhất Ông tặng cho Em... Ngồi trên xe cứ nghĩ viển vông, Em ước nếu vô tình gặp Ông đang lái xe Vespa đi dưới đường, chắc Em sẽ hét lên vì mừng để rồi chạy vội đến với Ông. Em sẽ leo lên ngồi đằng sau để đi với Ông bất cứ nơi nào Ông đi, đến bất cứ nơi nào Ông muốn đến. Nhưng không, chuyện ấy không bao giờ xảy ra, vì chiến tranh đã đưa Ông đến một nơi nào đó mà Em không thể tìm kiếm được.

Em nhớ có lần đang ngồi trong Taxi, đi ngang đường Nguyễn Huệ, Em chợt thấy Ông đang đứng nói chuyện trong đám đông, Em gọi Ông rối rít, nhưng Ông không quay lại, dáng Ông vẫn thế, vẫn chiếc quần jean bạc màu, cũng vẫn chiếc áo chemise màu vàng mà Em thích ngày xưa, Em mừng đến hoảng hốt, vội vàng kêu xe ngừng lại, chạy đến kéo vai Ông... Nhưng ơ!...không phải Ông, một người xa lạ không quen biết nhưng có phía sau rất giống Ông, người ta nhìn Em ngạc nhiên, Em nhìn người ta ngỡ ngàng, chết lặng, đứng trân trối mà nước mắt tuôn xuống má, Em chạy vội lên xe khóc nức nở trong tay Chị Em... Em lại lầm, Em vẫn chưa ý thức hẳn là Ông không còn nữa, Ông không còn hiện diện ở đâu nữa...

Ông biết không? Em rất nhát, Em rất sợ ma, mỗi lần nghe kể chuyện về thế giới vô hình Em sợ lắm, thế nhưng khi nhận được điện tín báo tin về Ông, Em dằn vặt mất ngủ, Em cầu xin cho Em được thấy Ông, cho Ông được trở về với Em cho dù chỉ một lần thôi, Em mong, Em cầu xin nhưng điều đó chẳng xảy ra, không bao giờ xảy ra cả. Thế nhưng trước khi Ông đi xa, Ông mua cho Em một con chó nhỏ trắng như một cụm bông gòn để làm bạn với Em, con Mi-Mi lúc nào cũng cuộn tròn chui duói nách ngủ bên cạnh Em... nhưng, khi Ông đi xa được vài tháng thì con chó của Em cũng bị đau rồi chết, con chó chết trong chuồng, thế mà Em cũng sợ vô cùng, Em không dám đi ngang, Em phải năn nỉ Ba Mẹ giúp Em lo cho nó...

Đó! Ông thấy chưa?...Tất cả những kỷ niệm về Ông lần lượt đều bỏ Em đi... Sao Ông nỡ mang chúng đi mà bỏ Em lại? Ông có biết là Em khóc nhiều lắm không? Em khổ lắm không? Nhưng có một điều là Em đã nằm mơ thấy Ông... Lần đầu tiên Em mơ thấy Ông tìm đến Em vào một buổi tối, Ông đứng nép vào một góc tối trước cổng nhà, Ông đưa cho Em quyển nhật ký của Ông, Ông buồn lắm, Ông bảo Em xem thì sẽ hiểu tất cả về Ông, về Tình Yêu Ông dành cho Em, có thể hôm nay Em không cảm nhận được tình yêu đó, nhưng khi nào Em có chồng, Em lập gia đình, Em sẽ hiểu được tình cảm Ông dành cho Em như thê nào!... Lần nằm mơ tiếp theo, Em thấy Em đi trong một ngày hội, tổ chức ngoài trời, người ta thật là đông, họ ngồi trên những chiếc ghế con kê dưới những gốc cây cổ thụ xum xuê cành lá, ăn uống cười nói vui vẻ, Em lách mình len lỏi đi vào giữa những chiếc ghế con kê ngổn ngang không thứ tự, Em chợt thấy Ông ngồi xoay lưng lại, Em gọi Ông, Ông quay lại, Ông - Em nhìn nhau, Ông vẫn ngồi yên không nói gì nhưng ánh mắt tha thiết buồn nhìn em, Em chỉ biết đứng khóc, thế rồi em bỏ đi, Em đi lang thang trên những con đường nhỏ, Em đếm những viên gạch của lề đường mà Em vừa bước lên... Mưa bay bay lành lạnh làm ướt tóc Em, mắt môi Em và hoà lẫn với những giọt nước mắt đua nhau rơi xuống má làm ướt cả áo em. Chợt có tiếng còi xe, Em quay sang, Ông gọi, Ông năn nỉ Em lên xe, Em buồn, Em giận, Em quay đi không nhìn Ông nữa, Em tiếp tục bước và nước mắt Em tiếp tục rơi... Em lại thấy Ông đậu xe ở một ngã ba đường, Ông đứng bên cạnh xe lặng buồn nhìn Em, lần mơ nào Em cũng thấy cái buồn nặng trĩu trong mắt Ông, cái buồn da diết, cái buồn như có điều gì khó nói, có điều gì như muốn nói mà không nói được, không giải bày được...

Sáng ra tỉnh dậy, Em khóc, Em buồn thật nhiều, bần thần nhớ đến Ông cả ngày để rồi cái buồn cứ gậm nhấm Em, kéo dài theo những ngày sau đó...

 Nguyen Thi Te Hat
Thêm bình luận

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.