- Đăng ngày 04 Tháng 12 2010
- Lượt xem: 1856
Sáng nay lành lạnh, mùa thu thật sự đi về, nhưng lá vẫn còn xanh, cây bradford trước lối đi vào nhà Em vẫn chưa đổi lá, tất cả đối với Em lúc này sao xa lạ quá, tất cả không còn lôi cuốn Em nữa, hình như Em đang sống trong lãng đãng, trong mù mịt, trong sương khói, bởi tất cả đã vuột khỏi tầm tay em... quá khứ, hiện tại chẳng là gì nữa sao? không còn ý nghĩa gì nữa ư? Những lúc tuyệt vọng, những lúc xuống tận cùng của sự khổ đau, buồn chán, Em lại nhớ đến Ông, Ông lại hiện về trong tâm trí Em, làm Em thêm nhung nhớ, làm nước mắt Em đong đầy.
Em đúng là con mèo ướt mà Ông vẫn thường ghẹo khi xưa... con mèo ướt đó đã bao nhiêu năm dài trôi qua, bao nhiêu đổi thay dồn dập, bao nhiêu tuổi đời chồng chất vậy mà vẫn không thay đổi, mắt vẫn còn ướt, vẫn còn hay tủi thân khóc hoài như ngày xưa... Phải chăng vì yêu Ông, vì tình không tròn nên đã dở dang cả cuộc đời Em, đã làm giông cả cuộc đời con gái của Em, đã làm Em xanh xao vàng võ?
Khi đất nước đổi thay, tất cả cuộc sống của mọi người đều bị đảo lộn, có cả Em trong đó. Có một sáng Em vừa bày những hộp thuốc tây trên tấm vải nhựa được trải trên lề đường Lê Thánh Tôn, bỗng có một người đàn bà đến bên cạnh Em, nhìn vào mắt Em rồi lên tiếng:
- Sao cô nhỏ không quên đi, cứ nghĩ hoài vậy?
Em ngạc nhiên nhìn người đàn bà xa lạ trước mặt, Em không hiểu người khách đó muốn nói điều gì, Em nghĩ... mà Em nghĩ điều gì?... Em chẳng nghĩ gì cả vì cuộc sống đổi đời đó đã làm Em lo âu, đã làm Em bận rộn... Người đàn bà xa lạ thấy Em tròn mắt ngạc nhiên, lật bàn tay Em qua lại rồi nắm chặt nhìn mặt Em khẽ bảo:
- Tôi nói thật với Em, Em sẽ không bao giờ quên được chuyện tình cảm của Em đâu, cho dù 10, 20 hay 30 năm đi chăng nữa...
Nỗi đau của Em chợt vùng dậy, tưởng chừng như đã ngủ quên, tưởng chừng như đã đi vào quên lãng, nhưng... nước mắt Em lại đong đưa, mũi Em cay nồng, những giọt nước mắt đua nhau ràn rụa xuống má, Em khóc tức tưởi, hình ảnh Ông đi về đầy ắp trong Em, tình yêu của Ông ngày nào choán cả hồn Em làm Em nghẹt thở... Em khóc và Em khóc, Em khóc vì nhớ Ông và Em cũng khóc vì hận Ông nữa. Người khách lạ hốt hoảng vội cất bước đi nhanh như chạy trốn và hình như quên cả mua thuốc, bỏ lại Em đàng sau đứng khóc như mưa với nỗi đau ngút ngàn, với một vết dao ai vừa chém một đường chảy máu trong tim Em.
Tại sao Em không quên được? Tại sao tình yêu của Ông lại hành hạ, làm Em khốn đốn đến thế? hay Ông thật sự có phép thần thông nên đã giam cầm trái tim Em trong trái tim Ông để Em vàng võ gầy mòn theo ngày tháng?...
Bạn bè chung quanh thấy Em khóc, họ ngạc nhiên ngỡ ngàng, thắc mắc hỏi han. Em không nói được gì, Em biết nói làm sao? Em biết cắt nghĩa thế nào về nỗi đau của Em? Em bỏ lại những hộp thuốc tây vào giỏ, Em đi nhanh về phía chiếc cyclo đang đậu bên kia đường, Em chỉ muốn về nhà, Em chỉ muốn giam Em trong căn phòng của Em để Em được tự do khóc vùi trong đó. Người đạp cyclo là một người lính trận ngày xưa, vội vàng gấp quyển truyện bằng tiếng Pháp đang đọc dở nhét vào túi quần... nhìn khuôn mặt buồn rười rượi của Em, đôi mắt đỏ hoe của Em, chẳng thèm đòi hỏi giá cả, cứ vậy chở Em đi, gió thổi bay bay mái tóc dài của Em và Em cũng vừa cột lại bởi chiếc khăn màu vàng, màu vàng cả Em và Ông đều ưa thích... Màu vàng ngày ấy Em chọn là màu kiêu sa, óng ánh, nhưng bây giờ màu vàng là màu thất vọng phải thế không Ông? Vì Em lỡ yêu màu vàng nên Em đã mất Ông...Người đạp xe cyclo như cảm nhận được nỗi buồn của Em nên cứ vu vơ chở Em đi hết con đường này đến những con đường rợp lá khác, không một lời hỏi chuyện, và Em, Em cũng không để ý, không thắc mắc vì tâm trí Em đang bận nghĩ về Ông... Cơn gió mát Sài Gòn đã làm khô nước mắt Em, làm lòng Em dịu lại. Người đạp xe đàng sau như cũng nhận ra điều đó nên ẫm ờ ghẹo Em :
- Đã hết buồn chưa? Đã hết khóc chưa?
Ồ, thì ra người ta đã thấy Em, đã biết được cái đau sáng sớm của Em... Em đỏ mặt mỉm cười im lặng, nhưng những lời nói của người đàn bà lạ lùng lúc nãy vẫn cứ ám ảnh Em, làm Em bần thần, làm Em day dứt, làm Em đau, một nỗi đau không lối thoát, một nỗi đau bị trù ếm trong tháp ngà mà chính Ông là người đã giam Em trong đó.
Chiều nay ngồi đây, trước cái computer, nước mắt Em lại rơi khi nhớ đến chuyện xưa, lòng Em lại thổn thức... Phải chăng người đàn bà xa lạ năm xưa đó chính là bà phù thuỷ do Ông phái đến để trừng phạt Em, phải thế không Ông?...
Nguyen Thi Te Hat