- Đăng ngày 09 Tháng 12 2010
- Lượt xem: 1859
Sáng qua Chúa Nhật, ngồi trong thánh đường dự lễ, trong lúc Cha giảng, Em bất chợt nhìn vào lòng bàn tay phải của Em, nhìn con đường tâm đạo, con đường gián đoạn bởi một vết ngắt trên đường chỉ tay, Em bâng khuâng, Em thẫn thờ, Em dí mạnh móng tay Em trên vết ngắt đó để nó có thể xuôi một đường như Em đã từng làm ngày xưa, ngày ông vừa ra đi. Người ta đã nói với Em về con đường tâm đạo trên tay Em sẽ đưa Em và ông đến hai phương trời cách biệt nhau, không bao giờ hội ngộ, Ngưu Lang Chức Nữ còn có dịp gặp được nhau vào tháng 7 mưa ngâu, còn Em và Ông sẽ vĩnh viễn không thấy nhau nữa, bởi con đường tâm đạo đã hiện lên trong lòng bàn tay Em...
Lúc đó Em thật sự hoang mang và sợ sệt, Em cứ hỏi đi hỏi lại là Em có còn một cách nào khác không để Em và Ông có thể đến gần nhau? nhưng người ta nói là không thể nào, bởi đó là định mệnh của 2 người... Vâng, không thể nào nên mình mới mất nhau, không thể nào nên bây giờ và suốt đời Em vẫn khóc Ông, cho dù đã bao nhiêu lần Em cố đánh lừa định mệnh, Em đã xiết mạnh một đường thẳng ngay chỗ ngắt đó trên đường tâm đạo với hy vọng là số mệnh Em, cuộc đời Em sẽ thay đổi, mình sẽ lại có nhau... nhưng không, định mệnh, số mạng em đã thắng nên Em đã mất Ông và mình không còn là của nhau nữa.
Đêm qua, lần đầu tiên Em nói về Ông, kể về Ông, về tình yêu ngây dại của Em và Ông với một người ở xa. Ai cũng có những mối tình 1, 2 hay 3 để so sánh tình nào nặng nhất, tình nào đẹp nhất... Còn Em, Em không có tình thứ 1 nên không có tình thứ 2, Em cũng không có tình đầu để rồi không có tình cuối. Em chỉ có một mối tình, mối tình duy nhất mà Ông đã trang trọng đặt để trong tim Em nên tình yêu này không có so sánh, không có phân bì. Nói chuyện với người ta mà Em lại nghẹn ngào khi nhắc về dĩ vãng, nói chuyện với người ta mà vết đau lại ứa trào, tưởng chừng như vết đau còn mới, còn rỉ máu. Nước mắt Em rơi, Em lại nghẹn ngào, Em lại im lặng... Người đâu giây cũng im lặng với cái đau của Em. Em nhớ một lần Ông có 2 cô bạn học chung trường ngày xưa đến thăm Ông, Ông và họ nói chuyện vui vẻ líu lo như quên mất Em, 2 cô bạn của Ông cũng chỉ coi Em như một con bé con không đáng kể... Thế là Em giận, mắt em rưng rưng, Em không nói chuyện, Em không nhìn Ông nữa, mặc cho Ông năn nỉ, cắt nghĩa giải bày, sau đó như không lay chuyển được sự cứng đầu ương ngạnh của Em, Ông đã cắn đầu ngón tay trỏ của ông đến chảy máu để viết "Yêu Em" trên trang giấy, nhìn trang giấy trắng với những màu máu đỏ tươi làm Em sợ hãi, Em cuống quýt chạy vội đến bên ông, Em ôm bàn tay Ông đưa lên môi, Em khóc, Ông khóc... nhìn ngón tay be bét máu làm Em xót xa, cái đau da thịt của Ông đã thấm vào Tim Em kể từ lần đó, trái tim Em đau từ đó và Em cũng khốn khổ cã một đời Em...
Ông yêu dấu của Em!
Không ai có thể thay thế Ông trong tim Em như Lệ Thu đã hát "Lời Thề Của Loài Hoa Trắng" trong cuốn băng Lệ Thu và tiếng hát để đời mà Ông đã mua tặng Em...
"Em không còn yêu ai, Nếu Em không còn yêu Anh,
Em không là riêng ai, Nếu Em không là riêng Anh,
Em xin làm mây xanh, đứng trên nấm mồ hoang vu,
Ngỡ khi chúng mình đi vào thiên thu..."
Bài nhạc đó Ông thích, Em thích và đã nhiều lần Ông muốn Em hát cho Ông nghe, Em hát mãi nên lời nhạc đó đã vận vào Em nên Em không còn yêu ai được nữa....Sáng nay đang làm việc, Em chợt nghe có tiếng hát "Th. a à, Th. à a, Th. là lá la..." làm Em giật mình, tiếng hát đó, điệu nhạc đó của Ông hay hát khi đến gần Em cơ mà, sao hôm nay lại có người hát y như Ông hay hát ngày xưa? Người vừa hát đó mới đến làm việc ở chỗ Em, người ấy cũng có thói quen như Ông ngày xưa, mỗi lần đi ngang chỗ em ngồi đều gây sự chú ý của Em bằng khúc nhạc ngắn đó, làm Em thấy nhớ nhung, thoáng thấy ngậm ngùi, thoáng thấy vui vui... Kỷ niệm về mình nhiều quá, 2 tay Em ôm không xuể, Em chỉ sợ Em đánh rơi như Em đã đánh mất Ông trên con đường tâm đạo trong lòng bàn tay phải của Em.
Người bên kia vẫn im lặng nghe Em kể lể, hơn 2g sáng, Em vẫn miên man nghĩ về Ông, người bên kia chợt hỏi nếu được gặp lại Ông thì Em thế nào? Không, Em sẽ không gặp lại, vì chúng ta là những hình ảnh của ngày xa xưa mà không phải là hình ảnh của ngày hôm nay, Em sợ hình ảnh hiện tại của mình sẽ vỡ vụn trong nhau, Em sợ chiếc gương thần của Em sẽ vỡ nát tan tành... Nhưng sao Em lại cứ hoài thổn thức về một dĩ vãng đã xa xôi, tiếc nuối về một cái gì thật xa, xa dịu vợi, xa ngoài tầm với...
Nguyen Thi Te Hat