... Nhắc tới Non Sông, tôi chợt nhớ tới Mai Hà. Tôi thích thơ anh ngay từ những bài đầu anh cộng tác với Non Sông. Thơ anh ngọt. Cái ngọt mặn mà của mía lau. Thơ anh không dày đặc chữ nghĩa nhưng ý tưởng cứ dài ra, ngân mãi. Tôi muốn nhắc lại một bài thơ của anh. Đây không phải là bài thơ tiêu biểu nhất, nhưng là bài cuối cùng anh gởi cho Non Sông. Vì tính chất cuối cùng của nó, tôi muốn đọc lại, nhắc lại như một kỷ niệm đẹp trong những ngày tháng gắn bó với Non Sông. Bài thơ chỉ vẻn vẹn bốn câu. Tuy ngắn nhưng lối diễn đạt quả là tài tình. Ai cũng biết, người luyện võ muốn đi được những đường quyền táo bạo, chớp nhoáng, cần phải rèn luyện đúng mức và phải có một nội công thâm hậu. Và ở đây, chữ nghĩa của anh thuộc loại... thượng thừa này. Thử đọc lại bài thơ của anh:

Cuối sông nước trở về nguồn
Cuối đời nhau có nỗi buồn chưa nguôi
Cuối trời mây trắng còn trôi.

Đọc tới đây, rồi thôi, bài thơ không đáng nói. Điểm đặc biệt là ở câu chót. Toàn bộ bài thơ nằm ở câu này. Bây giờ thêm câu chót vào là đọc lại toàn bộ bài thơ:

Cuối sông nước trở về nguồn
Cuối đời nhau có nỗi buồn chưa nguôi
Cuối trời mây trắng còn trôi
Cuối con đường hẻm, em ngồi ru con.


Ba câu đầu chỉ là điểm tựa dùng để bẩy câu thứ tư. Đọc xong câu thứ tư, bài thơ không chỉ dừng lại ở đó mà cứ dài ra, ngân mãi. Câu thứ tư là một tuyệt chiêu trong toàn bộ bài quyền. Bài thơ thuộc loại mượn cảnh tả tình. Loại thơ này: làm dễ nhưng khó hay. Bài thơ phải chan hòa cả tình lẫn cảnh. Chấm dứt bài thơ, nếu chỉ thấy cảnh mà không gợi tình, đích thị là bài thơ dở. Nếu cảnh và tình ngang nhau, hòa hợp trong khuôn khổ bài thơ: bài thơ vừa. Nếu bài thơ chấm dứt, cảnh đã "vẽ" xong mà tình cứ gợi ra, lan rộng khiến người đọc miên man, ngẫm nghĩ: đúng là bài thơ hay. Câu cuối cùng trong bài quả là lợi hại. Tại sao không là người khác, mà lại là EM? Tại sao không là: Cuối ngôi biệt thự, mà là "Cuối con đường hẻm"? Chữ "EM" hay quá! Biết bao nhiêu thiếu phụ ngồi ru con, nhưng chỉ có hình ảnh của "EM" mới là đáng nói ở đây. Và "con đường hẻm" cũng là một hình ảnh... độc đáo! Thơ anh hay nhưng tiếc là lâu nay không thấy anh xuất hiện dù là trên Non Sông hay trên các báo văn học khác. Hy vọng một ngày nào đó anh sẽ tái xuất giang hồ.

 Lê Tạo 

(trích trong Tạp Ghi: NỢ NON SÔNG số 76,1995)
Thêm bình luận

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.