Vào ngày 01-10-1977, trên một sân vận động tại NewYork, trước 80 ngàn khán giả hâm mộ bóng đá, cầu thủ lừng danh Pélé đã ghi cho mình bàn thắng thứ 1,278. Sau đó anh đã tuyên bố giã từ đời cầu thủ chuyên nghiệp. Sau khi cởi áo gởi tặng giao lưu với khán giả, một phóng viên đã hỏi anh: "Pélé, anh đang là thần tượng của hàng triệu bạn trẻ, vậy trong cuộc đời của anh, anh có thần tượng nào không ?" Pélé chỉ vào cây thánh giá đang đeo trước ngực và trả lời: "Có chứ thần tượng của tôi là chính Đức Giêsu Kitô".
Chắc nhiều lần bạn đã qua gần những bãi rác, bạn đã thấy những người đàn ông, đàn bà, trẻ em ăn mặc rách rưới, mặt mũi chân tay lem luốc, tay xách cái bao bố, tay cầm cây sắt, vừa đi vừa bới, đôi mắt chăm chú tìm những thứ gì còn có thể bán được cho tiệm ve chai: nào sắt vụn, dép cũ, ve chai... và họ sống nhờ những thứ tìm ở các đống rác.
Tôi thì hằng ngày thấy những người đồng cảnh ngộ đi tìm rau dại để nấu canh, vì không có tiền mua rau muống... Có nhiều thứ mình cứ tưởng chỉ là cỏ dại, thế nhưng lại là những thứ rau "trời cho" người nghèo để ăn. Bạn có thể tưởng tượng loại cây cảnh thường trồng quanh bồn bông giống như rau dền (nên người ta gọi là rau dền cảnh), lại có thể ăn sống hoặc nấu canh. Khi ở trong hoàn cảnh có tiền mà không thể mua được rau ăn, được mấy người bạn làm vườn thẩy cho một nắm rau này, ăn thấy ngon hơn xà-lách Ðà-Lạt bạn ạ.
Bài này in trong tập tiểu luận Nghĩ về văn học hải ngoại do Văn Mới xuất bản năm 2004 tại California, USA.
Ðọc Truyện Kiều, có lẽ không ai quên được chiều Thanh minh ba chị em Kiều đi tảo mộ. Mặc dù Nguyễn Du đã báo trước cho mọi người biết câu chuyện ông sắp kể thuộc vào loại chuyện “đứt ruột”, “bể dâu”, “trông thấy mà đau đớn lòng”, nhưng buổi chiều xuân mở đầu câu chuyện đứt ruột ấy sao mà mênh mông, thanh thản, trong vắt. Bầu trời xanh cao. Cỏ non phơi phới ngút mắt, dàn đến tận chân mây. Hoa lê điểm trắng. Người người nô nức, chen nhau tận hưởng tất cả sắc đẹp và sức sống của mùa xuân. Ðó là cảnh trí làm nức lòng, không phải cảnh trí làm người ta chau mày, nói chi đến những “đứt ruột, dâu bể”.
Dấu báo hiệu bao nhiêu tai ương cho Thúy Kiều trong buổi chiều xuân hôm ấy, không phải là nấm mồ bị đời bỏ quên của Ðạm Tiên, mà là những cánh én.
Tôi bảo thật các ông: "không một ngôn sứ nào được chấp nhận tại quê hương mình"(Lc.4:24)....họ kéo Người lên tận đỉnh núi, để xô Người xuống vực. Nhưng Người băng qua giữa họ mà đi.
***
Bạn thân mến! Trên đây là một đoạn văn ngắn ngủi trong bài Tin Mừng Chúa Nhật hôm nay. Đó là những gì đã xảy ra khi Chúa Giêsu thuyết giảng nơi quê hương của Ngài. Dân làng đã ngỡ ngàng thán phục trước lời Ngài nói. Hãnh diện biết mấy khi một thành viên trong làng, nay được tiếng tăm lẫy lừng khắp miền Galilê! Nhưng khi Chúa Giêsu nói với đồng bào đồng hương của Ngài rằng: "Thần Khí Chúa ngự xuống trên Tôi và chính Tôi đã làm ứng nghiệm lời Thánh Kinh" thì lập tức dân làng cảm thấy khó chịu ngay. Cả hội đường đều nghi ngờ và họ đã xầm xì bàn tán với nhau:
( cảm tác từ bài Buồn Trong Kỷ Niệm của Nguyễn Thị Tê Hát )
Đọc thơ ray rứt trong lòng Tình xưa một thưở sao vương vấn hoài Tàn y xếp lại dành hơi Đêm đêm nhớ tưởng đến người ngày xưa Ngày xưa thưở ấy ngây thơ Nụ cười vụng dại dẫu người trong tim Tình xưa một thưở sao quên Nhưng đành xếp lại cho xong một đời Người xưa giờ đã xa rồi Nghìn trùng cách trở trời ơi hỡi trời ?!
Chị ơi còn nhớ em không? Ngày xưa em bé, lòng trong trắng lòng Thơ ngây như đóa hoa hồng Mắt môi chưa biết thẹn thùng với ai Đêm qua cùng chị giải bày Bao năm xa cách lòng đầy nhớ thương Đường giây điện thoại còn vương Bỗng dưng dệt lại đoạn đường tuổi thơ