Ngày Xưa Bình Lợi

Cứ gần đến Tết là mấy chậu Lan nhà tôi nở rộ. Nói vậy chứ Tết sớm cỡ đầu tháng Hai thì Lan nở không kịp. Nhưng nếu Tết khoảng giữa tháng Hai thì thế nào năm đó nhà tôi cũng có mấy chậu Lan khoe đủ màu sắc. Bà xã tôi ươm Lan trong một chậu khá lớn, phải đến cả vòng tay ôm. Tôi đếm mỗi chậu có đến cả chục giò Lan. Khi nở, những cành hoa Lan ưỡn người nằm vắt qua thành chậu khoe màu sắc rực rỡ. Cành Lan đong đưa lả lơi theo làn gió nhẹ trông như cô gái xuân thì đang nũng nịu làm dáng.

Xem tiếp...

(nhớ về Thanh Tâm, bạn tôi)

Khu Kiến Ốc Cục nơi tôi ở được bao quanh bởi các con đường Trần Cao Vân (phía đông), Võ Tánh (phía tây), Tăng Bạt Hổ (phía bắc), Hai Bà Trưng (phía nam). Gọi là khu Kiến Ốc Cục vì đó là hai dãy nhà do chính phủ xây cất cho công chức ở và được trả góp. Mỗi dãy nhà gồm 10 căn được đánh số theo thứ tự hẳn hoi và cũng là địa chỉ của mỗi căn nhà. Gia đình tôi ở số 54 từ năm 1958 đúng thời điểm dãy nhà vừa xây xong và cũng có nghĩa là chúng tôi là dân kỳ cựu của xóm. Cư dân ở đây phần đông là công chức nhà nước, lương tháng nhất định, cuộc sống đều đặn êm đềm bao năm qua. Có môt số cư dân ở đối diện với hai dãy nhà công chức, họ thuộc nhiều thành phần khác nhau nhưng cũng sống hài hòa với hai dãy nhà chúng tôi ở. Danh từ khu Kiến Ốc Cục ra đời từ đó.

Xem tiếp...

Trường Cũ

La san Bình Lợi ngày xưa
Cây me trút lá, chiều mưa u buồn
Em về giá lạnh mưa tuôn
Anh theo bóng nắng , với muôn lá vàng
Trường xưa rợp bóng lá Bàng
Em ngồi mơ mộng, với hàng mi cong

Xem tiếp...

Đầu thập niên 70, trường Lasan Bình Lợi có hai sự kiện làm nổi bật sân trường. Đó là bóng dáng một nữ giáo sư trẻ đẹp và năm sau một số nữ sinh Trinh Vương sang học lớp 12.

Trường Lasan là trường tư thục chỉ nhận nam sinh. Chẳng biết vì lý do gì nhưng suốt bao nhiêu năm theo học tại trường các sư huynh, tôi chẳng hề thấy một bóng dáng vị nữ giáo sư nào. Đúng ra, trường có một bà giáo sư dạy Pháp văn, Mme. Thọ. Bà khoảng tứ tuần khi dạy chúng tôi từ lớp đệ Thất nên chúng tôi xem bà như một người mẹ vậy. Hình bóng một người đàn bà đẫy đà, đeo mục kỉnh, dáng đi chậm rãi trở thành quen thuộc sau từng ấy năm.

Xem tiếp...

Hình như định mệnh sắp xếp cho tôi phải vào học trường La San Bình Lợi Qui Nhơn trong một thời gian ngắn ngủi. Niên khóa 1960-1961 chấm dứt, tôi “tốt nghiệp” tiểu học Nguyễn Huệ với hạng nhất. Khí thế ngút ngàn, tôi nộp đơn thi vào Đệ Thất trường Cường Để lòng đầy tự tin. Kết quả khá bất ngờ không như mong muốn, bảng vàng không thấy tên tôi. Tôi ngạc nhiên và đau khổ, ngạc nhiên vì bài thi tôi làm khá hoàn chỉnh, đau khổ vì các bạn cùng lớp thứ hạng sau tôi mà ngang nhiên hãnh diện vào Cường Để hẳn hoi. Anh hai tôi ngạc nhiên chẳng kém, vốn là nhà giáo anh tôi nhờ các bạn đồng sự trong cuộc chấm thi lục tìm bài thi của tôi để kiểm tra.

Xem tiếp...

alt

Các bạn La San thân mến,

Tôi rất vui vì các bạn đã thư cho tôi và nói rõ mục đích tốt đẹp của các bạn! Là một cựu La San tôi rất sẵn lòng. Mỗi một học sinh La San đều có nhân cách của La San. Hãy nới rộng vòng tay và nối nhịp cầu cảm thông trong mỗi chúng ta.

Bài viết sau đây là tấm lòng của tôi đối với La San, chuyện thật lòng, nhớ được gì nói nấy, quên cũng khá nhiều… Hy vọng các bạn cùng vui buồn với một cựu La San.


Tôi vào Đệ Thất 1, ban Pháp văn trường La San Bình Lợi Qui Nhơn niên khóa 1960-1961. Trường gồm một dãy nhà một trệt một lầu đơn giản theo lối xây cất ngày ấy, nằm sát một bên hông nhà thờ chánh tòa Qui Nhơn. Một hàng rào bao bọc xung quanh trường, cổng trước hướng ra đường Gia Long, một cổng phụ để tiện việc qua nhà thờ và một cổng phụ nữa ở phía bên kia là lối qua tòa Giám mục. Sau lưng trường là một hàng cây keo cổ thụ, trái keo chín đỏ hồng, lủng lẳng làm đám học trò chúng tôi thèm thuồng.

Xem tiếp...

Năm 1971-72, trường La San nhận 14 cô nữ sinh trinh Vương theo học lớp 12. Đây là năm đầu tiên trường La San nhận nữ sinh, và cũng là năm cuối cùng vì năm sau các sư hunh dòng La San trả lại trường cho các cha địa phận Qui nhơn. Trường đổi tên là Vi Nhân từ đó.

Sau bao nhiêu năm, giờ này đã nối kết lại hầu hết các cô với nhũ danh Ngọc Ba, Diệp, Hiền, Kim Nhung, Diệu Thái, Thanh Tâm, Thu Oanh, Yến Anh, Anh Thư, Thanh Bình, Hợi, Kính, Hồng Anh, Thùy Hương, và Xuân Hoà. Một cựu học sinh La San cảm khái hiện tượng này đã phóng bút làm một bài thơ bao gồm tên của các cô. Hy vọng những cô còn lại chưa lien lạc được với bạn bè sẽ nhận ra tên mình và tìm cách nối liền vòng tay.

Xem tiếp...

alt

Khoảng cách là khoảng trống cách biệt giữa hai hữu thể. Hữu thể này có thể là hai người, hai sự kiện, hoặc hai sự vật. Khoảng trống có thể mênh mông như mây trời hoặc gần trong gang tấc nhưng vẫn thấy xa vời vợi. Cho dù thế nào đi nữa, khoảng trống hiện hữu nói lên một cách biệt không gian.

Xem tiếp...

alt

Lời nói đầu
: Xưa Ngô Thừa Ân ghi lại chuyến đi gian nan của Đường Tam Tạng đến Tây Trúc thỉnh kinh Phật trong cuốn Tây Du ký. Tô Hoài viết Dế Mèn Phiêu Lưu ký thật hay, thuở còn nhỏ tôi đọc say mê. Hai cựu học sinh La San cũng muốn ghi lại chuyến xuôi Nam thăm thầy và bạn trong Nam Du ký để chia sẻ với bạn bè khắp nơi niềm vui hội ngộ.


Có ai ngờ mấy đứa bạn học hành với nhau ở La San mấy mươi năm trước mà bây giờ sống tản mác khắp nơi trên thế giới. Sau biến cố 75, bạn bè soải cánh như bầy chim ra ràng, cơ hồ không hẹn ngày quay về tổ ấm.

Xem tiếp...

(Viết nhân kỷ niệm một năm ngày TV/LS sống chung một mái nhà)

Bài hát “Tóc Mai Sợi Vắn Sợi Dài” kết thúc một câu nghe buồn não nuột: “Lấy nhau chẳng đặng, thương hoài ngàn năm”. Thì cuộc tình nào chả thế! Lấy nhau không được đành để trôi vào dĩ vãng, lâu lâu hồi tưởng để nhớ lại một mùi hương.

Xem tiếp...

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.