Có thể trong cuộc đời của Chúa Giêsu trên trần gian, Ngài đã được hôn nhiều lần. Chẳng hạn như Mẹ Maria và thánh Giuse chắc chắn đã hôn Ngài nhiều lần khi Ngài còn bé thơ, những lúc ẵm bồng con trẻ trên tay, nhưng phúc âm đã không nhắc gì đến điều này. Phúc âm chỉ kể lại có hai lần Đức Giêsu được hôn kính trong cuộc đời công khai: Một lần do người tông đồ Giuđa và một lần do cô Maria Madalena.
Giuđa là một trong mười hai tông đồ Chúa đã chọn riêng ra để được huấn luyện đặc biệt, sống với Chúa thường xuyên hơn và được Ngài sai đi chuẩn bị cho sứ mạng của Ngài, bên ngoài nhìn vào nụ hôn "trò hôn thầy" đó hoàn toàn hợp tình hợp lý.
Thầy ban cho anh em một điều răn mới là anh em hãy yêu thương nhau; anh em hãy yêu thương nhau như Thầy đã yêu thương anh em. Mọi người sẽ nhận biết anh em là môn đệ của Thầy ở điểm này: là anh em có lòng yêu thương nhau." (Jn 13:34-35)
Vào một ngày, khi thầy khổ tu kia bắt đầu cầu nguyện, thầy thấy một bà mẹ nghèo tàn tật cõng trên lưng một đứa con thiếu dinh dưỡng, gầy gò ốm yếu, em là nạn nhân của sự ruồng bỏ và đánh đập. Nhìn thấy thế, thầy ngước mặt lên thân thưa với Chúa: Lạy Chúa chí ái, tại sao Chúa Sáng Tạo yêu thương có thể nhìn cảnh khổ đau và đáng thương như thế mà không làm chi và sao Chúa vẫn cứ lặng thinh? Và trong tận đáy sâu thẳm tâm hồn, thầy nghe tiếng Chúa trả lời: Cha đã làm một vài điều, Cha đã dựng nên con.
1. Yêu Thương
Chúa đã dựng nên chúng ta theo hình ảnh Chúa. Chúa cho mỗi người chúng ta một số nén bạc khác nhau và hy vọng mỗi người tự sinh hoa kết quả. Chúng ta được sinh ra làm người, được dưỡng nuôi trong tình yêu thương của Chúa, của gia đình và đồng loại. Mỗi người đều có trách nhiệm chung được mời gọi chia sẻ và cùng nhau xây dựng cuộc sống xã hội tốt đẹp để mai sau cùng chung hưởng hạnh phúc thiên đàng.
MinMin yêu dấu, Chiều qua đi thăm một người bạn, cặp vợ chồng này đã ngoài 70 tuổi, họ sống trong khu nhà của những người già, người chồng thì hai mắt đã lòa chỉ còn thấy rất ít vì sau một trận đau dai dẳng thị lực còn rất yếu và bác sĩ không cho lái xe, còn chị tuy còn có thể đi lại và lo ăn uống được cho cả hai, nhưng chị lại không biết lái xe...
Thỉnh thoảng em lại đến thăm họ, giúp chị vài công việc và ngắm nhìn hai người một cách trìu mến, nghe chị kể lại những mẫu chuyện xảy ra mỗi ngày của hai người...có lúc em cười vang vì những lẩm cẩm của hai người vì suốt ngày chỉ đối diện với nhau, nói với nhau bằng ấy những sự việc...chị thường ra vườn đào xới những bờ cỏ quanh vuông sân nhỏ, di dời những gốc cây trong sân vườn, bứng cây này dời sang chỗ khác, bưng bức tượng này đặt vào chỗ kia , dời bức nọ sang chỗ nọ ... nhìn họ thật là dễ thương, và em chợt buông tiếng thở dài...
Ngày qua em đang nói đến sự bất công của tạo hóa đối với người dân trên quê hương mình...Về cảnh vật thiên nhiên cho đến thời tiết của bốn mùa, Ở đây thời tiết bốn mùa rõ rệt lắm, cứ mỗi lần thấy mấy đứa cháu nghỉ học một tuần không đến trường, hỏi chúng là biết là : Tuần sau là đã sang mùa...
Nhưng cũng không cần phải hỏi ai, cứ nhìn cảnh vật của đất trời là em có thể biết là con đường trước mặt đang trong thời gian nào của năm tháng....Thời tiết em có thể nhận biết qua cảnh vật, nhưng bối cảnh cuộc đời làm sao đoán trước hay nhận biết qua thời gian được đâu anh ,,,Em muốn dùng những ngôn từ thật dễ hiểu để nói về tuổi thời gian và những diễn biến của cuộc đời để anh biết rằng : Thượng đế đã không ưu ái với người dân mình về những khía cạnh khác,nhưng ngài lại ưu ái tặng cho người mình một giác quan nhạy bén, một sự chịu đựng bền bĩ và một tình cảm đằm thắm hơn những người mắt xanh tóc vàng hay những người da đen tóc quăn môi dày quanh vùng em đang sống ...
Min min yêu dấu, em muốn từ nay mỗi khi choàng tỉnh thức, sẽ viết cho anh những chữ viết đơn sơ nhất, những ngôn ngữ mà suốt một đời người mà ai cũng muốn nói với người mình muốn nói với, em đã từng đọc qua những bức thư tình thật dễ thương của những người đã từng yêu nhau viết cho nhau, của những người chưa được yêu viết cho nhau, và ngay cả những người chỉ yêu thầm cũng viết cho nhau ...tất cả đều dễ thương, nồng cháy và thánh thiện, không một ngôn từ nào trên thế gian này để diễn tả tình cảm giữa người và người mà nghe không hay .