Xa nhau từ lặng lẽ
Không hẹn ước đôi lời
Riêng anh còn giữ lại
Kỷ niệm một chiều vui
Và những lần đưa đón
Bên em giữa dòng đời
Người có nỗi buồn cũng giống tôi
Cũng đau cũng hận một người thôi
Tình tôi ngày ấy thơ ngây lắm
Thơm ngát tình xuân giữa đất trời
Thỉnh thoảng em lại đến thăm họ, giúp chị vài công việc và ngắm nhìn hai người một cách trìu mến, nghe chị kể lại những mẫu chuyện xảy ra mỗi ngày của hai người...có lúc em cười vang vì những lẩm cẩm của hai người vì suốt ngày chỉ đối diện với nhau, nói với nhau bằng ấy những sự việc...chị thường ra vườn đào xới những bờ cỏ quanh vuông sân nhỏ, di dời những gốc cây trong sân vườn, bứng cây này dời sang chỗ khác, bưng bức tượng này đặt vào chỗ kia , dời bức nọ sang chỗ nọ ... nhìn họ thật là dễ thương, và em chợt buông tiếng thở dài...
Ngày qua em đang nói đến sự bất công của tạo hóa đối với người dân trên quê hương mình...Về cảnh vật thiên nhiên cho đến thời tiết của bốn mùa, Ở đây thời tiết bốn mùa rõ rệt lắm, cứ mỗi lần thấy mấy đứa cháu nghỉ học một tuần không đến trường, hỏi chúng là biết là : Tuần sau là đã sang mùa...
Nhưng cũng không cần phải hỏi ai, cứ nhìn cảnh vật của đất trời là em có thể biết là con đường trước mặt đang trong thời gian nào của năm tháng....Thời tiết em có thể nhận biết qua cảnh vật, nhưng bối cảnh cuộc đời làm sao đoán trước hay nhận biết qua thời gian được đâu anh ,,,Em muốn dùng những ngôn từ thật dễ hiểu để nói về tuổi thời gian và những diễn biến của cuộc đời để anh biết rằng : Thượng đế đã không ưu ái với người dân mình về những khía cạnh khác,nhưng ngài lại ưu ái tặng cho người mình một giác quan nhạy bén, một sự chịu đựng bền bĩ và một tình cảm đằm thắm hơn những người mắt xanh tóc vàng hay những người da đen tóc quăn môi dày quanh vùng em đang sống ...
Em ơi mùa xuân tươi đẹp lắm
Hoa mai vàng nở rộ khắp trời xuân
Hoa cúc, hoa lan, hoa hồng nở rộ
Sắc xuân tươi thắm, cành đào chớm nụ

- A Lô... A lô, Đồng bào lưu ý, đồng bào lưu ý, nước lụt đang tràn đồng, mọi người thức dậy lo chống lụt, A lô A... lô... A lô...
Tiếng a lô vang lên từ đường rầy xe lửa phát ra trong sương sớm của người hương quản làng tôi, nhắc nhở mọi người chuẩn bị chống lụt cho mỗi nhà... Tôi choàng tỉnh ngủ, khùa chân xuống giường, nước đã ngập chân giường hơn một gang tay người lớn... Tiếng gọi nhau ơi ới của mọi người lo thu dọn đồ đạc trong nhà đem đặt lên đám đất cao giữa vườn... Mẹ tôi và các cậu tôi đang di dời đàn heo con chín đứa của bà tôi ra giữa sân, chị heo mẹ với hai hàng vú dài chậm rãi theo gót, đàn gà co ro nép vào một xó với mớ lông ướt sũng, anh gà trống bỗng cất cao tiếng gáy như thầm bảo là tuy mưa gió nhưng cũng không quên nhiệm vụ cao cả của mình, xong tiếng gáy nó rè rè làm nhiệm vụ với mấy chị gà mái kế bên nhưng hầu như mấy chị gà không mấy hứng thú với trò chơi này... Cảnh vật nhuốm một màu đùng đục, tiếng a lô xa lần và im bặt.
Tôi có một người bạn nối khố, làm quan khá lớn trong ngành Lính Thủy ngày trước. Hắn là người cùng làng, nên cũng lắm mồm như tôi. Tôi thân với cả hai vợ chồng, vì vợ hắn do tôi lựa dùm, con nhà giầu, học giỏi và đẹp gái, đẹp cả người lẫn nết — lúc chưa cưới, hắn cũng đồng ý như vậy — nên cu cậu đã mê tít thò lò. Sau này đường xá xa xôi, không biết ra sao, chỉ thấy con cháu đầy đàn, ngổn ngang kín cả một tấm hình.