Truyện Ngắn

CÁ  TRÊ VÀNG
Ngày trước...khi còn Mẹ...Mẹ dặn : Đi chợ nhớ lựa con cá Trê vàng mới mua, cá trê vàng chiên giòn, dằm nước mắm gừng thì khỏi chê...Ngày nay ...tôi đi chợ cũng hay lựa con cá Trê ướp lạnh có màu vàng mới mua...về nhà rửa sạch, con cá biến thành trắng đục...Mẹ mất rồi, tôi biết hỏi ai ???vì sao con cá Trê không còn vàng như lúc mới mua ???Mẹ ơi, có những cái con biết hỏi ai khi không còn Mẹ để hỏi.
 
GIAI CẤP

Anh Tư Mập đi thành phố thăm bạn cũ...Lòng vui sao sau mấy chục năm mới gặp lại bạn xưa...Gặp bạn chở đi loanh quanh mãi rồi chở về chỗ trọ, ngày mai về mà cũng chưa thấy bạn mở miệng mời đến chơi nhà bạn....Ngồi trên tàu bên cạnh một anh nhà quê, chợt anh nhà quê thấy một người sang trọng đi qua, anh đứng lên kêu réo, nhưng họ chỉ lạnh lùng quay mặt....Tư Mập mới ngẫm ra rằng " Ta cũng giống anh nhà quê kia, chơi với bạn không cùng giai cấp nên mới bị buồn vì cách xử thế của bạn."..Cả hai buông tiếng thở dài.

Xem tiếp...

alt

Đời là những dấu chấm hỏi ?, là những dấu chấm than !, là những con số... trông rất đơn sơ, đôi khi nhìn vào tưởng đâu có thể giải đáp dễ dàng, nhưng có lúc càng cố giải, càng mờ mắt, những con số cứ chập choạng nhảy múa để rồi bài tính vẫn không tìm ra đáp số, cho dù đã thức trắng đêm, đã trằn trở bao ngày... hay tại tôi vẫn là người dốt toán, dốt cả tính cộng trừ nhân, chia nên không làm sao giải nổi những bài toán đơn sơ ở đời thật?

Bạn tôi đấy, cho đến lúc này tôi vẫn hoàn toàn không biết tin tức, hoàn toàn mù tịt để rồi chỉ biết thương bạn ngậm ngùi, cay đắng. Bạn tôi không thể nào dại dột như tin từ Việt Nam đưa sang, bởi bạn tôi là người phóng khoáng, có tư tưởng cởi mở chứ không gò bó, nhút nhát như tôi. Bạn tôi đã thật sự làm tôi ngưỡng mộ, bởi bạn tôi dám sống, dám làm và cuộc đời này cho dù bạn tôi có thật sự không hiện hữu, bạn tôi cũng chẳng có gì để tiếc nuối bởi bạn tôi đã sống rất thật với chính mình từ tuổi học trò cho đến khi trở thành đàn bà, trở thành vợ, trở thành mẹ.

Xem tiếp...

alt

Tiếng thét gào cãi cọ của cặp vợ chồng chị Tư Bê mỗi lúc một to dần, đứt quãng bỡi những lời bi ai rền rĩ của chi, mỗi lúc một to và dồn dập
_Ông vô nhân đạo, ông nỡ lòng nào lấy cái giấy nhà đem giao cho nhà Băng....hu ... huu...u.. Rồi mấy mẹ con tui ở đâu   ???h   u  hu  ....hu ...

Những tiếng nấc cùng cực của sự uất ức phát ra từ nhà anh chị Tư mỗi ngày...Mỗi lần tôi ngồi vào bàn học là thấy có tiếng vọng từ căn nhà bên cạnh...những điệp khúc ủ ê, những âm thanh não nề và bức xúc, đôi lúc tôi phải bịt tai lại nhưng cũng không sao ngừng nghe những âm thanh cạn kiệt ấy...


Từ ngày anh chị dọn về căn nhà này, chúng tôi thường chứng kiến những cãi cọ , to tiếng  , tranh cãi  Có lúc yên ắng, câm nín và chịu đựng.


Chị Tư Bê mua bán gạo ở chợ, còn anh chồng chị làm cho hợp tác xã mây Tre xuất khẩu, hai vợ chồng có hai đứa con nhỏ là thằng Cu Bi nó cỡ khoảng 7 tuổi và em nó là con Bông, chỉ cỡ ngoài 4 tuổi. Đó là gia đình anh chị Tư Bê, Họ dọn đến căn nhà này hơn một năm ..


Xem tiếp...

đôi bạn

Hai đứa trẻ, một trai một gái xấp xỉ tuổi nhau ngồi chồm hổm trước ngạch cửa chờ Mẹ đi chợ về .
_ Chút má tao về, thế nào tao cũng có cây cà rem , tao sẽ cho mày mút một miếng nhe, nhưng nhớ là chỉ mút thâu, hổng được ăn gian cắn một miếng to như bữa trước à nhen

_Ời, biết rầu, nhớ bữa trước tao cho mầy cắn một miếng ẩu ,mày cũng cắn một miếng to tổ chảng đó ,

_ Thâu coi như quề, mà bữa nay má mày mua cho mày cái gì ???

_ Tao dặn má tao mua trái Xài mút cho tao, tao cũng cho mày mút một miếng nghen

_ Ngữ đó, chua lồm lại không có chút thịt, mày khôn mút trước, tao chỉ được mút sau,
coi như tao lỗ vốn khi cho mày mút cà rem mỗi ngày ...

Xem tiếp...

Bố tôi! vâng, đã nhiều lần tôi muốn viết về bố tôi, về người đàn ông mà tôi ngưỡng mộ nhất trên đời. Một người đã ảnh hưởng đến hình hài vóc dáng và cả cuộc đời tôi hiện tại. Ở bố tôi, với bề ngoài của một người đàn ông tầm thường, bình dị nhưng bên trong cả một hoài bảo ước mơ bao bọc, vây kín lấy tâm tư để ngày nay ông như con ốc thu mình trong nơi vùng trời có mùa đông giá lạnh, có tuyết rơi ngập đầu gối.

Bố tôi gầy gầy, có nụ cười rất tươi để có thể làm cho mẹ tôi mất ăn mất ngủ vì cái đào hoa mà bố tôi có. Hồi trẻ bố đi đâu là có những đôi mắt nhìn theo, nụ cười của bố tươi bao nhiêu thì nụ cười của mẹ lại héo hắt bấy nhiêu vì sự đào hoa của bố. Tôi nhớ thuở còn bé, thuở mà đôi giầy nhà binh của bố đã dừng lại ở cái xứ có nhiều cơn mưa dầm dề, có mùa đông lạnh căm căm với mưa phùn lất phất, có mùa phượng đỏ ối đường đi, có dáng e thẹn của những cô gái Huế, e-ấp với chiếc nón bài thơ trong chiếc áo dài trắng đến gót chân.

Xem tiếp...

Cho dù năm nay không phải là năm Mèo, nhưng tôi muốn nói, muốn kể chuyện về một con mèo. Con mèo của nhà tôi, con mèo mà mẹ tôi vẫn thường nói khi chúng tôi còn bé, con mèo mà dân gian vẫn có câu: " ]Mèo vào nhà khó, Chó vào nhà sang." như vẫn còn ám ảnh trong tôi, cho dù bây giờ tôi đã có một mái gia đình riêng cho chính mình.

Thuở ấy, mỗi lần thấy chó nhà ai ghé đến cửa hay chạy vào nhà, chị em tôi có lỡ đuổi đi thì mẹ tôi lại quýnh-quáng lên:
- Ấy, sao các con lại đuổi đi? Chó vào nhà hên lắm đấy!

 Chị em tôi có phản đối vì con chó trông không sạch sẽ cho lắm thì mẹ tôi lại thản nhiên, dịu dàng đi lấy cơm cho nó ăn, để rồi khi no nê " ngài" tự động đi nơi khác mà mình chẳng phải mang tiếng là " ]đuổi cái hên" đi, cho dù chúng tôi đã nhiều lần chứng kiến " Chó vào nhà sang" nhưng chẳng thấy nhà mình sang hơn tý nào.

Xem tiếp...

"Lạy Đức Chúa Trời Ba Ngôi,
Con lấy được vợ, con thôi nhà thờ"

Hai câu nói trên đã được truyền miệng qua các cụ, qua miệng mẹ tôi như kinh tụng hằng ngày, lúc đó tôi chưa hiểu đời, hiểu người cho lắm, thành ra câu nói trên hình như không nhập tâm tôi cho mấy, cho dù trong lòng chưa bao giờ nghĩ đến chuyện lấy một anh chàng ngoại đạo nào đó khi lớn lên.

Ngày xửa, ngày xưa, ngày mà tôi chỉ là một thiếu nữ ngây thơ, thánh thiện, thánh thiện vô cùng để có thể trở thành một nữ tu như bao nhiêu nữ-tu khác trong tu-viện. Thế nhưng, đời không như là mơ nên đời đã giết chết giấc mơ của tôi, giấc mơ trở thành nữ-tu mà tôi hằng ao ước. Cũng vì trời không chiều lòng nên tôi đã trở nên Tôi của hiện tại, nghĩa là tôi của những bổn phận, của những trách nhiệm như bao nhiêu người đàn bà chung quanh.

Xem tiếp...

Hôm nay, tôi muốn viết về Mẹ tôi, về người Mẹ mà khi lọt lòng đã cho những đứa con của Mẹ đôi bàn tay nâng niu trìu mến, hơi thở ấm áp với bầu sữa ngọt căng phồng, với võng đưa kẽo kẹt, với những câu hò à ơi để rồi chúng tôi, như những con chim non lớn lên trong sự ấp ủ, trong tình thương yêu ngào ngạt đó, và ngày nay, những con chim của Bố Mẹ đã trưởng thành, đã vỗ cánh bay đi trong khoảng trời xanh, có con chim bay quá xa, bay về phía vô tận... có con chim bay lạc lối về, có con chim còn lẻ loi, vất vả nơi phương trời cũ, nhưng cũng có những con chim cứ bay quanh quẩn bên Mẹ, để tìm về Mẹ như một ủi an, như một vỗ về, một thương yêu hạnh phúc.

Xem tiếp...

Thế là tôi xa thành phố ấy, xa một cách thật bất ngờ vội vã, không kịp một lời chào, không kịp một chia tay khi sự hỗn loạn về chính trị, về đất nước trong cơn mù mịt. Tất cả như quay cuồng, như bão táp... Người người rủ nhau ra biển, người người rủ nhau tìm đường vượt biên giới, băng qua rừng sâu, băng biển dữ để tìm một lối thoát mà tôi là một trong những người bị cuốn hút trong giòng sông lịch sử đó.

Khi tất cả mọi chuyện tạm ổn định. Khi còn đang tranh tối, tranh sáng với những đường lối chính trị vừa thay tên đổi chủ, tôi trở về thăm lại thành phố cũ, thành phố của một thời kỷ niệm ngọt ngào để tìm, để kiếm những gì còn vương vãi hay rơi xót ở một góc xó nào, nhưng tìm hoài vẫn không gặp, vẫn không thấy... Đi ngang ngôi nhà cũ của mình nay cũng đổi chủ cho dù không bán, không sang nhượng. Hai cây dừa cảnh trồng 2 bên cổng không còn nữa, cây leo 1 bên tường với những chiếc lá to như chiếc dù con chỉ còn lác đác vài lá trên cao, cái xích đu nằm 1 góc sân thường ngồi một mình trong tối nhìn trăng sáng trên đầu những ngọn thông nay cũng không còn... Tất cả như bị đảo lộn, như trống trơn, nhìn lên căn gác lửng của những tối học bài, của những đêm không ngủ cắn bút tập làm thơ, của những đêm hốt hoảng nhìn hỏa châu chiếu sáng một góc trời... kỷ niệm nhiều quá, kỷ niệm chênh vênh trên những cành ổi của những trưa hè im lặng, vừa học bài vừa cắn dòn những trái ổi xanh chưa kịp chín... Tuổi thơ tôi, hạnh phúc tôi đã bỏ lại đằng sau, bỏ lại một cách vội vàng không dự đoán như những tình cảm nào đó cứ lẽo đẽo theo sau nhưng tôi cứ ngu ngơ không quay lại, tại tôi kênh kiệu hay tại tôi chưa đủ lớn, chưa đủ trưởng thành trong tôi để đưa tay bắt lấy.

Xem tiếp...

Minmin yêu dấu, Trong những lúc tâm hồn đang bị xúc động vì một vài bối cảnh bên ngoài, tạo nên những áp lực trong tâm hồn em, em lại muốn viết cho anh và giờ đây anh đang trên con tàu xuyên đại dương anh có biết rằng trong lúc anh đang đùa vui cùng gió biển, một mình ngắm hoàng hôn xuống bên vùng trời xa xăm nào đó ...Bên này em đang vật vã vì những bức xúc của cuộc đời, nỗi buồn luôn là đề tài bất tận và không bao giờ cạn kiệt trong em... Em đã viết lại những nỗi uất ức của cuộc đời mình lên giấy , những niềm đau, hận tủi đã bọc kín cuộc đời em, không bao giờ nó lìa xa em , trong lúc thức cũng như khi an giấc, những hãi hùng của một trang sách cũ đã được đóng cất kỹ càng trong tủ sách cuộc đời mà em không dám lật mở, ngay cả với anh, mỗi ngày em viết cho anh nhưng cũng không dám hé môi.

Xem tiếp...

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.