Cái ngày chị bước sang sông Là ngày chị khóc thật nhiều em ơi! Cả nhà thờ ... họ chơi vơi Nhìn cô dâu nhỏ không ngơi lệ tràn Nơi đây mình chị võ vàng Tay đeo nhẫn cưới ngỡ ngàng nhìn nhau Gia đình, bố mẹ giờ đâu ? Chị em, bạn hữu vì sao một mình
- A Lô... A lô, Đồng bào lưu ý, đồng bào lưu ý, nước lụt đang tràn đồng, mọi người thức dậy lo chống lụt, A lô A... lô... A lô...
Tiếng a lô vang lên từ đường rầy xe lửa phát ra trong sương sớm của người hương quản làng tôi, nhắc nhở mọi người chuẩn bị chống lụt cho mỗi nhà... Tôi choàng tỉnh ngủ, khùa chân xuống giường, nước đã ngập chân giường hơn một gang tay người lớn... Tiếng gọi nhau ơi ới của mọi người lo thu dọn đồ đạc trong nhà đem đặt lên đám đất cao giữa vườn... Mẹ tôi và các cậu tôi đang di dời đàn heo con chín đứa của bà tôi ra giữa sân, chị heo mẹ với hai hàng vú dài chậm rãi theo gót, đàn gà co ro nép vào một xó với mớ lông ướt sũng, anh gà trống bỗng cất cao tiếng gáy như thầm bảo là tuy mưa gió nhưng cũng không quên nhiệm vụ cao cả của mình, xong tiếng gáy nó rè rè làm nhiệm vụ với mấy chị gà mái kế bên nhưng hầu như mấy chị gà không mấy hứng thú với trò chơi này... Cảnh vật nhuốm một màu đùng đục, tiếng a lô xa lần và im bặt.
Tôi có một người bạn nối khố, làm quan khá lớn trong ngành Lính Thủy ngày trước. Hắn là người cùng làng, nên cũng lắm mồm như tôi. Tôi thân với cả hai vợ chồng, vì vợ hắn do tôi lựa dùm, con nhà giầu, học giỏi và đẹp gái, đẹp cả người lẫn nết — lúc chưa cưới, hắn cũng đồng ý như vậy — nên cu cậu đã mê tít thò lò. Sau này đường xá xa xôi, không biết ra sao, chỉ thấy con cháu đầy đàn, ngổn ngang kín cả một tấm hình.
Trên cánh đồng làng quê xanh mướt màu Mạ non đang trổ đòng đòng ,ngát mùi hương con Gái của một làng quê miền Trung ...Hai đứa trẻ Trai đang nhảy chân sáo chạy trước ,một đứa bé gái cũng xấp xỉ hai đứa kia chạy lúp xúp đàng sau với một thiếu nữ khoảng tuổi Trăng tròn ...hình ảnh thân thương này còn trong tôi như mới hôm nào ....Ngày ấy : Cứ mỗi lần mùa Hè đến ,khi cậu mợ tôi cho hai anh họ tôi về quê chơi vài tuần là Mẹ tôi cũng gởi tôi đi cùng cho có bạn vì tôi cũng rất thích về quê ngoại ,ở đó cho tôi nhiều kỷ niệm khó quên của những ngày còn bé dại ...
Ông Steve Covey là tác giả cuốn sách nổi tiếng, Bảy Thói Quen của Người Thành Đạt, đã kể một câu chuyện mà làm cho những ai khi nghe câu chuyện có thể phần nào giúp họ cẩn trọng hơn trong việc xét đoán, nhưng cũng nhạy bén hơn trong cái nhìn bao dung và sâu rộng hơn.
Tôi sinh ra đời tại một thôn xóm hẻo lánh thuộc xã Cát Nhơn ,huyện Phù Cát ,tỉnh Bình Định ,vùng đất chôn nhau cắt rốn của tôi còn có tên là : ĐẠI AN GÒ CỦ ,đó là quê hương của Cha tôi và tôi lớn lên tại Thị xã Qui Nhơn .
Buồn làm sao chiều qua phà Mỹ Hiệp Về quê người mà lòng bỗng bâng khuâng Nỗi buồn dài trượt theo cùng năm tháng Vẫn một mình với khỏang trống mênh mông
Buổi họp mặt tân niên của khóa AC 73F vào ngày mùng sáu tết năm con cọp thật vui và tràn đầy xúc động, lần đâu tiên được tham dự với các niên trưởng, tôi thấy như mình đang sống lại những ngày còn thơ- Cả một đám cận kề “sáu bó” mà cứ như đám trẻ con tiểu học trên sân trường vào ngày đầu năm học
Các anh ồn ào đến nỗi “ chủ xị” phải cầm micro hét tóang lên “AC73F họp mặt hay họp chợ ?”, nhưng cuối cùng cũng đành thông cảm cười trừ vì cả mấy chục chàng trai ưu tú của quá khứ này ngày xưa đâu phải ở cùng barrack với nhau, và cũng đâu phải cùng thân thiết với nhau,mà trong đó có những người cùng nằm cạnh giường của nhau, có người cùng nhóm Huấn Nhục với nhau, có người cả hơn ba chục năm mới gặp lại nhau lần đầu tiên, dù khóa đã có nhiều lần gặp mặt, thế nên khi gặp lại cố nhân là vội vàng nhào đến nhắc nhau những kỷ niệm mà trong cuộc mưu sinh nhọc nhằn những tưởng các anh đã không còn nhớ nữa.