LTS. Bài thơ của Cha Phạm Châu Diên sáng tác. Ngài đọc cho học trò viết sau đó ký tên dưới bài thơ cho mỗi học trò
Có phải hôm nay lớp cuối cùng Làm sao lòng trí thấy mông lung Nhớ ngày khai giảng đầy vui vẻ Mà đến hôm nay xiết ngại ngùng Bình giảng ngâm nga thơ với phú Luận bàn phải trái thủy cùng chung Năm dầu đã dứt tình không dứt Mặt biển Qui Nhơn bát ngát trùng
Sao anh không về thăm Qui Nhơn Ghềnh Ráng chiều lên Hàn Mặc Tử ngâm thơ Nhạc thùy dương buông tiếng tơ sầu vạn kỷ Để em buồn em mãi nhớ vu vơ
Mây hoàng hôn lang thang bên chiều Thị Nại Hồn Chiêm nương còn rên rỉ với Tháp Chàm Em nhớ anh! Sao không thấy anh trở lại Để u buồn cho em gái xứ Qui Nhơn
Có người cứ nhắc tới câu chuyện "1001 đêm" tại một lớp học ngày xưa hoài. Cho nên xin ghi chép lại để cả nhà cùng đọc lại cho vui.
Iran, Iraq là quê hương của bộ truyện thần tiên "1001 đêm", đây là bộ chuyện được nhiều người ưa chuộng nhất trên thế giới. Ai trong chúng ta mà chả thuộc nằm lòng một vài chuyện trong cuốn sách danh tiếng này, "Aladin và cây đèn thần", "Alibaba và 40 tên tướng cướp"... chẳng hạn.
Nhưng có lẽ ít người còn nhớ vì nguyên cớ gì và trong trường hợp nào mà bộ truyện thần thoại vô cùng hấp dẫn này đã được sáng tác.
Xin ghi lại để bà con thư giãn chút đỉnh sau những thời gian dài chú tâm theo dõi tình hình chiến sự, nhất là trong giai đoạn gay go như hiện nay tại chiến trường thủ đô Baghdad. (trong truyện 1001 đêm, thành phố này thường được gọi là thành Bá Đa). Câu chuyện gay cấn về việc Iran đang cố gắng chế tạo bom nguyên tử, chắc cũng còn được tường thuật hàng ngày liên tục trong nhiều năm sắp tới.
Trường chúng tôi, Trung Học Trinh Vương, là trường Dòng, được điều khiển bởi các Nữ tu dòng Mến Thánh Giá Gò Thị. Những năm chiến tranh tràn về quê, nhà Dòng Mẹ ở Gò Thị đã chuyển các đệ tử về ở tại trường chúng tôi. Chỗ ở của các đệ tử được các Soeur xây thêm bằng các dãy nhà gỗ nối liền với ngôi nhà lớn , cũng như thêm hai dãy nhà ở hai bên cánh sân trước của trường.
Số lượng đệ tử, nhà tập, các soeur khấn tạm rất đông, không thể mỗi sáng lũ lượt ra nhà thờ chánh tòa tham dự Thánh Lễ, thế nên phải có Linh Mục đến cử hành Thánh Lễ tai nhà nguyện của Dòng ( mà hình như nhà Dòng nào cũng thế) .
(Viết đế thay một lời cám ơn, để thay một nén nhang trên mộ người quá cố...) Hôm nay, Sinh-nhật em, ngày đầu của mùa đông nơi xứ người, em chợt lười biếng đến rã-rời, với tay mở TV, hình-ảnh những người lính-chiến đang bịn-rịn chia tay từ giã, những vòng tay từ-từ nới lỏng, những đôi mắt trẻ thơ ngây dại, những giòng lệ hoen-ứa trên đôi mắt người vợ trẻ, những cặp tình-nhân cuống-quýt hôn nhau vội vã... Tiếng gầm thét của những con chim sắt nghiến mạnh trên phi-đạo lao vút vào khoảng không, bỏ lại sau lưng, bỏ lại tất cả...
Lần cuối cùng và cũng là lần đầu tiên tôi gặp lại thày sau khi rời Trinh Vương để về Sài gòn học là một ngày đầu tuần thứ nhất của tháng tư năm 1975 –
Tôi gặp thày và cô trên đường Nguyễn Huệ, đoạn gần Ngân khố Quốc Gia – Hôm đó tôi đi cùng với mẹ để rút tiền gửi ngân hàng Việt Nam Thương Tín ở Qui Nhơn chuyển vào do lúc bấy giờ QN đã không còn thuộc quyền kiểm soát của chế độ Việt Nam Cộng Hòa nữa – Gặp lại thày cô giữa những ngày mùa hạ khác thường, những ngày mọi người như đang ngồi trên thùng thuốc súng tôi mừng còn hơn bắt được vàng ; mặc dù thày là người mà tôi “ngán” nhất trong năm cuối cùng học ở Trinh Vương ; nhưng Thày cũng lại là người mà tận trong thâm tâm tôi thương quý nhất . Tất cả những ai biết thày cũng đều phải công nhận Thày là người mà khi mới gặp lần đầu rất khó có cảm tình, nhưng nếu học với thày thì kiến thức chuyên môn cũng sự tận tâm của thày chắc chắn không một ai có thể quên được