Thơ


Thôi em áo tím phai màu
Tàn câu thề hẹn mai sau mất rồi
Còn đâu đỏ má hồng môi
Có chăng bến ấy bồi hồi gấm hoa

Xem tiếp...


Tặng Hoàng Thị Kiều


Bập bùng ánh lửa rừng hoang
Sáng đêm ma quái huy hoàng cỏ cây
Đợi người xa khuất chân mây
Khăn len quấn lại thân gầy guộc thân

Xem tiếp...

Ta đã biết mùa đông đang đến
Lạnh cao nguyên gieo nhớ không tên
Em bỏ đi từ mười năm cũ
Gió đại ngàn phiêu dạt lênh đênh

Xem tiếp...

Nhiều chiều thế cứ vô tình qua ngõ
em cứ thế luôn thấy mình bé nhỏ
chẳng biết khiêm nhường nên mãi hờn ghen
ai bảo anh không tạ lỗi cùng em
nên ta ném yêu thương lên ngày lóng ngóng

Xem tiếp...



Sẽ rất nhớ Saigon chiều mưa bụi
Tay đan tay giữa phố nhỏ mịt mờ
Hạnh phúc giản đơn như một bài thơ
Anh viết vội trên sông đời mòn mỏi

Xem tiếp...

Rồi nắng , có ngày sẽ tắt
và mưa , cũng sẽ ngừng rơi !
Gió đã chuyển mùa ...
sao giấc ngủ chơi vơi !
Xào xạc lá - rụng ngoài hiên cửa .

Xem tiếp...



Người ra đi cúi đầu
Trời thì đổ mưa Ngâu
Thương Ngưu Lang Chức Nữ
Đàn quạ đen trọc đầu

Xem tiếp...

Với em một mớ tóc bồng
Một trưa áo đỏ sang sông theo chồng
Với ta si dại cuồng ngông
Một niềm thương nhớ bềnh bồng không nguôi

Xem tiếp...



Em về lòng có xôn xao
Nhớ xưa áo tím chiều nao hẹn hò
Phố không dưng bỗng thành thơ
Phượng rơi tím biếc giấc mơ thuở nào

Xem tiếp...

Gửi về em Sàigòn xưa yêu dấu
Một chút tình nồng ấm thuở còn thơ
Thuở đến trường màu áo trắng tinh mơ
Thuở e ấp đợi nhau chiều chủ nhật

Xem tiếp...

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.