Ngồi nghe hết bản nhạc tình
Thấy sao...giống chuyện của mình...ngày xưa!
Cũng hờn gió, cũng dỗi mưa
Tóc con trai- rối- bởi chưa hẹn thề
Nhíu mày vị đắng cà phê
Nhảy chân sáo khoảng đường về...bên ai
Thu bối rối nhẹ buông từng chiếc lá
Cây trơ cành luyến tiếc mộng chung đôi
Dấu hài xưa mờ dưới chân người lạ
Ghế công viên lặng lẽ chẳng ai ngồi...

Tôi đợi em về
sông hà thanh đã cạn
tôi đợi em về
núi bà hỏa đã cháy tan hoang
tôi đợi em về
tháp đôi đổ nát
tôi đợi em về
những ngôi mộ gió
hải minh nhơn lý còn đó hàng hàng
Đêm lại đến khi ngày qua rất vội
Chiều lang thang, mây xám chở mưa về
Cơn lốc nhỏ cuốn đi vài chiếc lá
Như phận người trôi dạt giữa cơn mê
Y Vân sống dậy khóc ròng
Sài Gòn chiến sĩ trận vong hai hàng
Dừng chân trên bến tóc tang
Còn đâu tà áo chiều vàng năm xưa
Bến Thành đi sớm về trưa
Lăng Ông Bà Chiểu lưa thưa lá vàng
Chiều ngồi dưới bóng cây măng cụt
Nhớ lại đất này bốn mươi năm
Hai mái đầu xanh đi cầu thực
Búa đe quê quán biến vào nam
Điều gì đã biến nơi này thành đất chết
Mấy trăm năm từ lúc có bến thành
Con sông đó có ngày trong ngày đục
Nhưng tuyệt nhiên chẳng có lúc lạnh tanh
Ba con vì nước đi xa
Nên đành gửi mẹ và con cho bà
Mẹ vì cuộc sống bôn ba
Mình con ở lại ông bà Ngoại trông
Thương rằng cháu ngoại xa cha
Lại thêm vắng mẹ nên bà Ngoại thương
Cháu vui quấn quýt bên bà
khi xôi, khi bánh, khi quà Ngoại chăm
Có mùa giêng nào hoa không thắm trong sương
nên lòng người ướt mông lung ngoài khung cửa
có mùa giêng nào trôi như từng mảnh vỡ
chạnh lòng hỏi năm tháng nuôi thơ ấu đi qua . . .