Chúng ta đều ra đi...
Chỉ ngôi trường ngồi lại
Thời gian còn mưa mãi
Bên góc tường lên rêu
Như bầy chim vỡ tổ
Chúng ta vào muôn nơi
Bao buồn, vui, sướng, khổ
Trên tất bật đường đời
Còn ai nhớ chỗ ngồi
Ngày xưa lem dấu mực
Trên đôi tà áo bay
Trong từng trang giấy mới
Lật những ngày tháng trôi ....
Không phải ở đây ngày nào nắng cũng vàng
Nét xanh xao vẫn gầy hơn mùa đông cũ
Tháng mười hai mấy mươi lần không nhớ
Có một mùa đông chưa quên
Giáng Sinh năm này tượng Chúa già thêm
Vẫn giang đôi tay để ban cho loài người chân phúc . . .
Tôi giấu một mùa thu
Trong góc ngày rất mỏng
Mùa thu vàng rất đậm
Trong giấc lòng ngày xưa
Mùa thu non rất vội
Bàn chân thon rất son
Mùa đi trang giấy mới
Nhịp guốc khua rất giòn

Chúng ta đều ra đi...
Chỉ ngôi trường ngồi lại
Thời gian còn mưa mãi
Bên góc tường lên rêu
Như bầy chim vỡ tổ
Chúng ta vào muôn nơi
Bao buồn, vui, sướng, khổ
Trên tất bật đường đời
Còn ai nhớ chỗ ngồi
Ngay xưa lem dấu mực
Trên đôi tà áo bay
Trong từng trang giấy mới
Lật những ngày tháng trôi ....
VÊ NGUỒN! cùng VỀ NGUỒN!
Hình như ngọn gió chiều nay
Mang theo giọng nói của ngày xa xưa.
Thoáng nghe ký ức :"Quên chưa?"
Năm mươi năm- phải đâu vừa hôm qua?
Chông chênh thì vẫn quê nhà
Người xưa lạnh bạc...vẫn là cố nhân!
Tiếc chi xiêm áo phong trần
Chẳng qua giữ lại một lần...trót vui...
(viết cho PTT của thời đã xa)
Mây hờn theo gió gọi trăng
Trêu hồn thiếu nữ
bâng khuâng dáng kiều
Thi gan tuế nguyệt – em yêu
Ta người lang bạt
trôi theo dòng đời
Những ngày tết đã qua
Nhưng mùa Xuân vẫn đó
Giữa chập chờn hoa cỏ
Hạt sương sớm long lanh
Vài làn gió mát lành
Làm rung rinh vạt nắng
Đuổi theo tà áo trắng
Vừa khuất cuối đường hoa
Ta về Bình Định em ơi
Đi thăm cổ tháp
rong chơi đôi mình
Đêm nghe trăng gió tự tình
Mưa nhòa rêu phủ
nghiêng mình cố nhân
Nắng lên rọi xuống dương trần
Vi vu én nhạn mang xuân rộn ràng
Có gì tiếc nhớ khôn nguôi
mà bàn tay hứng một trời gió đông
nằm nghe trời đổ cơn giông
bao lần dụi mắt mà không thấy người
Mùi hoa quỳnh đêm nay cần mẫn nở
da diết hương mùa mong ấm áp một giao thoa
có li tán trên đám mây bay qua số phận
dẫu gì trời cũng sẽ đổ mưa
mái tóc chia cho mưa chỗ đậu
nên ướt từng đêm run rẩy mong chờ
chắng còn cánh hoa nào bay
gió hứa hão lối về
trên bước chân nỗi buồn chim Sáo
còn dư thừa khúc hát sang sông