Anh thương nhớ,
Tháng tư năm nay đã khởi sự đến với em bằng một loạt chuyện không vui vẻ chút xíu nào, khiến em muốn điên cả đầu vì không biết chuyện gì đang xảy ra với mình . . . Bắt đầu là chuyện không nhận được điện thoại của anh theo như thông lệ, đã vậy khi em ráng dẹp bỏ chút dỗi hờn rất ư là trẻ con trong tâm hồn một bà già của mình để gọi cho anh thì lại càng hốt hoảng hơn khi tiếng chuông điện thoại như đang rơi vào một khoảng không đáng sợ, và sự im lặng ấy đã khiến em càng thêm bồn chồn lo lắng, đầu óc dường như mụ mị đi, không thể suy nghĩ cho ra được điều gì, người thì không khác nào đang ngồi trên đống lửa, và dĩ nhiên chẳng làm được việc gì cho ra hồn...
Ba con vì nước đi xa
Nên đành gửi mẹ và con cho bà
Mẹ vì cuộc sống bôn ba
Mình con ở lại ông bà Ngoại trông
Thương rằng cháu ngoại xa cha
Lại thêm vắng mẹ nên bà Ngoại thương
Cháu vui quấn quýt bên bà
khi xôi, khi bánh, khi quà Ngoại chăm
Có mùa giêng nào hoa không thắm trong sương
nên lòng người ướt mông lung ngoài khung cửa
có mùa giêng nào trôi như từng mảnh vỡ
chạnh lòng hỏi năm tháng nuôi thơ ấu đi qua . . .
Sáng nay, tiếng chuông điện thoại của ông gọi bà thức dậy hàng ngày từ tận tiểu bang xa cách bà đến ba tiếng thời gian, đã reo đến năm hồi chuông mà bà Năm dường như cũng chưa muốn mở mắt thì phải. Lý do là hôm qua không hiểu sao bà cứ thao thức hoài mãi đến gần 4:40am mới hơi chợp mắt với những giấc mơ mà bà cho là “Rất ư vớ vẩn” đan xen vào giấc ngủ chập chờn đó của bà, hai con mắt bà Năm cứ muốn díp lại với nhau, đầu bà cũng chưa đủ tỉnh táo để thoát ra khỏi giấc mơ, vừa chợt đến trong giấc ngủ muộn màng đó. Nhiệt độ bên ngoài trời hôm nay dự báo sẽ lạnh khoảng 40F nên bà cũng thấy lười, cho dù thói quen là sáng Chúa Nhật nào cũng phải đến nhà thờ, ngoài việc tuân giữ theo luật định, bà còn muốn tìm ở đó những giây phút thanh thản cho tâm hồn, nhất là những khi có điều gì đó khiến bà hơi chạnh lòng đôi chút. Thật ra, ở cái tuổi này rồi thì cũng nên sống cởi mở và buông bỏ tất cả cho lòng nhẹ nhàng, thế nhưng ai bảo bà là con người chứ, mà lại là con người đa đoan nữa, thế nên rất nhiều lúc bà chạnh lòng rơi lệ chẳng vì đâu.
Tự cổ chí kim, tình yêu luôn là đề tài muôn thưở của con người, cho dẫu sống trong thời đại nào, xã hội nào, giai cấp nào, trí thức hay ít học. Chế độ tư bản hay cộng sản, vô thần thì tình yêu cũng luôn hiện hữu, chỉ khác cách thể hiện . . . Thế nên ta có thể dễ dàng tìm ra trong kho tàng văn chương bình dân Việt Nam rất nhiều câu, thậm chí cả những bài ca dao khá dài diễn tả tình cảm của đôi lứa yêu nhau, từ khi hai người mới biết hay đã thành vợ thành chồng, và cả những nỗi nhớ nhung khi vừa mới “phải lòng” nhau, khiến cho người nhớ nhung đó cũng thấy lạ cho chính mình như:
Lạ sao gió mát sau lưng
Lạ sao dạ nhớ người dưng thế này
Anh thương yêu,
Quả là thời gian qua nhanh thật, thoắt đó, Ngày Chúa Giáng Sinh lại sắp đến với chúng ta, một mùa Giáng Sinh kỳ lạ và đặc biệt trong mùa đại dịch đang tràn lan trên toàn thế giới. Chúa Giáng Trần mang Niềm Vui, Hy Vọng, Tình Yêu, và Niềm Tin mới cho nhân loại ( Joy,Hope, Love, and Faith) như tất cả mọi người đều mong đợi, và nhất là cho hai chúng ta, như những câu thơ của chú Nhất Tuấn, trong bài thơ Niềm Tin được nhạc sĩ Anh Linh phổ thành ca khúc, và được phát trên các đài phát thanh vào mỗi mùa Giáng Sinh, trước năm 1975, một thời chinh chiến đau thương trên đất nước thân yêu của chúng ta :
“ Cùng cầu cho thế giới,
Cho nhân loại hòa bình
Cho đôi ta gặp lại
Trong một mùa giáng sinh”
.
Trinh Vương thương yêu,
Đêm hôm nay bỗng dưng trời Cali trở gió, đặc biệt là tại Orange County này, thật ra thì Cali thừơng có loại gió mang tên Santa Ana, những cơn gió khá mạnh, nhiều khi cuốn theo cả bụi đường ở những nơi trống trải, gió hanh khô và cũng khá là khó chịu với những ai không quen, và nhất là hay bị dị ứng, vì gió sẽ cuốn theo những bụi phấn hoa, tuy nhiên hôm nay gió có phần mạnh hơn, và cả “Dự báo thời tiết” cũng cho biết gió sẽ kéo dài từ đêm thứ tư cho đến hết ngày thứ năm luôn, gió mạnh thì cũng khá phiền vì lái xe đi xa cũng khá mệt
Chắc chắn đa số chúng ta, những người được may mắn sinh trưởng và giáo dục dưới thời Việt Nam Cộng Hòa đều không thể quên được những gì chúng ta được các thày cô dạy dỗ ngày chúng ta mới đến trường. Ngay khi vừa bước vào lớp, bên trên tấm bảng đen hay xanh lá cây luôn là câu : “Tiên Học Lễ - Hậu Học Văn”. Đó chính là bằng chứng cho thấy nền tảng giáo dục luôn lấy chữ Đức làm trọng. Đức dục song song cùng Trí dục và Thể dục. Con người có lễ phép và đạo đức thì luôn biết cư xử đúng chừng mực, biết kính trên nhường dưới, tạo nền tảng tốt từ trong gia đình ra đến xã hội, điều này không cần nói thì ai cũng đều biết như vậy.

Trinh Vương thương yêu,
Lâu quá rồi mình không viết, không tâm sự gì với Trinh Vương, và cũng chẳng viết cho ai hay liên lạc, thâm chí ngay cả gọi điện thoại cho bạn bè cũng không, cho dẫu đôi khi mình cũng tự hỏi không hiểu tại sao mình lại như thế, ngày tháng cứ trôi, cứ trôi . . . một cách vô vị, nhìn thấy nó trôi tuột đi trước mắt mà thấy tiếc nuối vô cùng, nhưng rồi cũng chẳng làm được gì . . . Có hai người bạn từ xa xưa ở VN, rất, rất nhiều năm không gặp, khi tình cờ biết được tin mình qua người quen đã nhắn tin, gửi hình ảnh thời xa xưa bên nhau, vì sợ nhắc tên thì mình không nhớ ra, một người đang ở Washington D.C. còn một người ở VN qua thăm con và bị con cúm tầu làm cho phải ở lại Cali trong nhiều tháng trời, mình được tin rất mừng vì bạn bè không ngờ mà ngẫu nhiên gặp lại, một người nói chuyện được hai lần thật lâu, nhắc lại bao nhiêu chuyện trên trời dưới biển giữa hai đứa và những người bạn chung, xong rồi cũng cả mấy tháng không gọi lại cho nhau, chỉ một vài tin nhắn vơ vẩn rồi thôi . . .

Các cô bé vườn xoài sáng nay xiêm áo mới
Rực lửa tím hồng lóng lánh giữa nắng xuân
Hoa ngũ sắc xun xoe quanh các bạn reo mừng
Đàn bướm lạ ngập ngừng bay đi hay ở lại?