Tặng những người lỡ một mùa thi, nhưng không lỡ một mùa hoa
Suốt năm ấy hai đứa mình yêu nhau Xé vở học viết thư tình tâm sự Bài không xem, khi yêu ai cần nữa Cửa Thiên Ðàng mở rộng đón hai ta Hồn lâng lâng nghe tấu nhạc tình ca Hoa gặp bướm lần đầu tiên say đắm
Hằng đêm tôi nằm gác tay lên trán ...nhẩm tính lại những sự việc đã xảy ra trong hôm nay và ở ngày mai ...những công việc mỗi ngày và mỗi tuần ,mỗi Tháng và từng năm ...luân lưu như giòng nước ,êm ả theo giòng đời ....Bỗng chốc ,những khớp xương đã bắt đầu đau nhức ,thoái hóa ...Tuổi già đã kéo đến rồi sao ???
Khi biết website Trinh Vương góp mặt với phố ảo để quy tụ những tà áo trắng một thời xa xưa lại với nhau, cùng nhau ôn lại những kỷ niệm vui buồn ngây thơ tuổi nhỏ. Ngập ngừng bước vào căn nhà Trinh Vương, tôi vừa vui vừa buồn . Vui vì website Trinh Vương chính là chìa khóa đưa tôi về với khung trời đầy ắp kỷ niệm của tuổi thơ trong trắng ngày nào. Cái tuổi chưa biết lo toan, chưa biết nghĩ sâu và chưa biết buồn nhiều, cái tuổi chỉ biết cười đùa, chỉ biết được nũng nịu nuông chiều ... Buồn, vì tưởng đâu mặt hồ sẽ lặng lờ êm dịu mãi trong thế giới tuổi nhỏ, sẽ trôi qua con sông tuổi đời đang ngày càng chồng chất để hong phơi kỷ niệm, hong phơi những buồn vui hiện tại trong thế giới chúng ta đang sống .... Nhưng ngờ đâu, mặt nước bỗng dưng dậy sóng bởi những viên đá vừa quăng xuống mặt hồ .... Ước mong ngày qua ngày, mặt nước sẽ êm dịu trở lại cho tôi được trải dài những kỷ niệm một thời đã có của mình mà bạn là những bông hoa đủ màu sắc đã tạo nên tuổi thơ tôi, kỷ niệm tôi và tạo nên một TÔI ngày hôm nay .
Trước hết mình xin được bắt đầu danh sách các Thầy Cô, Soeur đã dạy lớp mình, khóa 1964-1970 . Xin các bạn lớp Pháp văn góp phần vào, vì mình cũng không thể nào nhớ hết được, cũng đã hơn bốn mươi năm, trí nhớ cũng cùn nhụt mất rồi. Mong các Soeur và Thầy Cô thông cảm nếu con có sai sót tên ai.
Các bạn ở những năm khác xin dùng phần Nhận Xét ở cuối bài mà bổ xung thêm dùm các Soeur và các Thầy Cô đã dạy các bạn.
Soeur Christine: Tóan, Lý Soeur Feliciene: Văn Soeur Goretti: Anh Văn Soeur Jane Francois: Nhạc Soeur Josepha: Vạn Vật, Lý Hóa Soeur Lý: Toán, Lý Hóa Soeur Madeleine: Nữ công Soeur Modestine: Anh Văn Soeur Simone: Pháp Văn Soeur Sophie: Vạn Vật
(Thày Vũ Linh Châu là người dạy văn của mình năm lớp đệ thất- chính nhờ Thày mà mình và nhiều bạn cùng lớp đã có một tâm hồn tràn đầy chất thơ sau này- Trân trong giới thiệu với các bạn bài viết của Thày- những kỷ niệm của Thày khi dạy ở TV. Phạm Thiên Thu)
Nghề giáo, được coi là một nghề bạc bẽo, bị gọi mỉa mai là nghề Bán Cháo Phổi. Nhưng tôi thì may mắn hơn rất nhiều, vì đã được bán cháo phổi tại một tiệm ăn mà khách hàng toàn là các thiếu nữ xinh tươi mơn mởn, giống như là được thơ thẩn trong một vườn hoa đủ mầu đủ sắc, suốt 15 năm trời. Vào lính mất hơn hai năm rồi lại được cho về dậy học lại, tiếp tục bán cháo phổi cho... con gái. Như là đang được giao cho chăm sóc một khu vườn đặc biệt với muôn ngàn đóa hoa xinh tươi mĩ miều. Sở dĩ tôi trụ ở ngôi trường dễ thương đó được lâu như vậy, có lẽ nhờ tôi luôn luôn biết thân biết phận kẻ làm vườn của mình. Kẻ làm vườn, nếu chỉ nhìn ngắm các bông hoa bằng mắt, thì đâu có ai thèm rầy la trách cứ làm gì, đâu có ai nghĩ đến chuyện cho mình lay off. Câu chuyện càng rắc rối phức tạp hơn nữa vì ngoài việc đứng lớp dậy học, tôi còn được giao cho công tác điều khiển Hiệu Đoàn nữa. Dậy học, hết giờ là ai về nhà nấy, nhưng với các công việc của Hiệu Đoàn, không thể tránh khỏi các gần gũi và tiếp xúc riêng tư. Thế mà tôi đã cầm cự được tới...15 năm. Có lẽ tại vì tôi luôn luôn suy nghĩ rằng nếu có lỡ dại, thì đâu phải chỉ có một mình mình chịu, mà nó còn liên lụy tới cả một Hội Dòng, cả một tôn giáo nữa.
Nhà ngoại tôi, nằm trên Quốc Lộ số I; cạnh cầu Tân An, thuộc thôn Huỳnh Kim, xã Nhơn Hòa quận An Nhơn Bình Định. Nếu đi từ hướng Qui Nhơn lên chợ Gò Chàm, đi qua khỏi Tháp Bánh ít hơn nửa cây số, gặp xóm Gò Bắn là sắp đến nhà ngoại tôi, ba căn nhà ngói nằm liền nhau, bên kia là dòng sông Tân an .
Sau một thời gian rong chơi, đã đến thời điểm chúng tôi phải cắp sách đến trường. Mẹ tôi bàn tính với cậu mợ tôi: phải chuẩn bị cho chúng tôi đi học lúc đó tôi và hai anh họ tôi cùng xấp xỉ tuổi nhau nên đi đâu cũng đi cùng. Được biết ý định này tôi rất buồn vì sắp phải lìa xa những ngày thần tiên trên Biển Cát. Chúng tôi được gởi về nhà Ngoại tôi để theo học lớp vỡ lòng chuẩn bị cho chúng tôi vào trường công, niên khóa sắp tới. Ba anh em chúng tôi, sẽ theo học lớp vỡ lòng ở trường Ông Giáo Chín.