Tùy Bút

Hồi nhỏ, gia đình tôi sống ở thôn quê. Tôi là anh cả trong một gia đình đông anh em. Làng tôi là làng An Thái  (An Thái - An Vinh). Ở đó có một tập tục lâu đời, hễ nhà nào có giỗ hoặc tiệc tùng họ phải mời hàng xóm. Nếu nhà nào không đến dự được, họ phải đem thức ăn biếu nhà đó.

Xem tiếp...

alt

Ngày bố xa nhà con còn nằm trong bụng mẹ. Lần đâu tiên bố gặp con trong Camp Pendleton, lúc đó con đã gần hai tuổi. Bố ôm con nước mắt lưng tròng, con tròn mắt nhìn người đàn ông xa lạ nhưng con không khóc, chỉ e-dè gọi ‘Mẹ’ vì con chưa biết gọi ‘Bố’ ra sao.

Xem tiếp...

alt

Tôi rời mái trường vào một buổi chiều cuối Hạ, bạn bè chia tay nhau trong quán bánh bèo trên đường Gia Long, bên kia là lối vào trường Nhân Thảo, cái quán nghèo ẩm thấp nằm đàng sau con đường chính của thành phố Quy Nhơn, nếu không có đám học trò chúng tôi, những cô cậu học trò hẹn hò nhau từng nhóm để đến đây chuyện trò, giả biệt nhau....

Xem tiếp...

alt

“Cung chúc Trinh Vương, không hề nhiễm tội truyền, thật Mẹ là Mẹ Thiên Chuá, Mẹ khiết trinh trọn đời . . .”

Tiếng hát cuả ca đoàn khoan thai cất lên sau phép lành cuả linh mục chủ tế trong  Thánh lễ sáng hôm nay khiến tôi nhớ quá ngôi trường thân yêu đã bốn mươi năm xa cách cuả mình.

Trinh Vương, ngôi trường với hai cánh cổng sắt sơn màu xám nhạt, dãy phòng chính một trệt hai lầu với màu vôi xanh tím, những cánh cửa sổ với hai lần cửa gỗ và kính, hai tấm bảng màu xanh  dài kín cả mặt tường, chiếc bục giảng gỗ nâu, bên cạnh là thau nước nhỏ  với chiếc khăn màu trắng để thày cô lau tay sau giờ giảng bài . .

Xem tiếp...

alt

Lời nhắn của Thầy VLC
: Ngày 8 tháng 12 sắp tới. Đó là ngày kính Đức Mẹ Vô Nhiễm Nguyên Tội, Bổn Mạng của Trường Trinh Vương. Ngày xưa, cứ đến ngày này là Trinh Vương chúng ta lại rộn rã và tràn đầy niềm vui. Ban ngày thì có Hội Chợ đông vui rộn ràng, đêm về là những buổi trình diễn Văn nghệ tươi trẻ hào hứng…

Ngày vui đã qua, nhưng chúng ta hãy nhớ cầu nguyện cho nhau, cho Trường, cho Hội Dòng, cho các Thầy Cô, cho kẻ còn người mất.

Xem tiếp...

alt

Gió Thu gào hú gọi tiết Đông, cành khô nhớ lá vẫn thì thầm...cánh chim bay mãi tìm chỗ trú, ta mãi kiếm hoài bàn tay câm...Ta bất chợt nhìn đời bằng lửa giận, bỡi trần gian nhiều lừa lọc bãi bôi...

Sao cuộc đời buồn như cơn mưa cuối hạ...lơ lửng giữa đời một nỗi đau cháy bỏng, kẻ sân si chết dãy bỡi hơi tiền...Hồn lãng mạn chết vì lời gian dối...kẻ cuồng si chết cóng cõi đam mê.

Xem tiếp...

Mới đó mà mình đã tròn hai tuổi- Hai mươi bốn tháng góp mặt với đời, hai mươi bốn tháng với thế giới của internet. Cũng chẳng biết thời gian đi như thế là nhanh hay chậm nữa; có lẽ cũng còn tùy thuộc vào tâm lý và hoàn cảnh của từng lứa tuổi thì phải.

Như mẹ mình vẫn thường hay tâm sự với mình là : “ngày xưa còn bé, khi còn học ở Trinh Vương, sao mẹ trông hoài không thấy tết để được tiền lì xì của ông bà ngoại và của mọi người thân quen, lại càng thấy sao lâu đến hè để được đi Sài Gòn thăm bà con đến thế . . ”.

Xem tiếp...

alt

Năm 1977, chúng tôi bị giam giữ ở Trảng Táo thuộc tỉnh Long Khánh.  Địa điểm trại giam là một trảng tranh bị cháy đen từng mảng.  Nơi đây cũng là một vùng kinh tế mới mà dân, vì đời sống quá kham khổ, đã đồng lòng đốt cả khu, bỏ về lại thành phố.  

Chúng tôi phải vừa xây dựng trại vừa lo khai quang rừng để trồng mì bắp sinh sống.  Mùa hè nắng đổ lửa và nước tắm giặt thì thiếu, đời sống tù trở nên bi thảm.

Xem tiếp...

alt

Thuở còn học cấp II, nhìn các anh chị cấp III hay sinh viên đại học với đôi kính trắng, tôi thèm muốn chết…Nhìn họ có vẻ “thông thái”thế nào ấy. Dĩ nhiên không phải ai học cao cũng đeo kính, nhưng trong ánh mắt của cô học trò mới lớn, “đeo kính tất nhiên phải học cao”,hoặc ít ra, họ cũng phải “hơn người ở cái gì đó”…Và “cái gì đó”sau nầy tôi mới biết là…cận thị!

Xem tiếp...

Thôi đừng giận nữa em ơi
Thời gian thấm lạnh một đời nhớ mong
Chín sông mười khúc đau lòng
Cánh buồm trăm hướng còn trông một bờ

Xem tiếp...

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.