Cuối mùa thu năm 1937, tòa soạn báo Tiểu thuyết Thứ bảy nhận được bài thơ nhan đề Bài thơ thứ nhất, rồi sau đó ít ngày, nhận được một bài thơ nữa, nhan đề Hai sắc hoa ti gôn, đều của một tác giả ký tên T.T.Kh. Sau đó, tòa soạn không nhận được bài thơ nào nữa của T.T.Kh, cũng không biết tác giả này ở đâu.
Sau khi báo đăng hai bài thơ, làng văn xôn xao lắm, nhưng không hề thấy T.T.Kh liên hệ với tòa soạn. Có mấy người đã nhất quyết, T.T.Kh chính là người yêu của mình, nhưng chả có ai đưa ra được chứng cớ thuyết phục. Tác giả T.T.Kh vô hình vô ảnh trong cuộc đời, nhưng thơ của bà được giới phê bình luận bàn náo nhiệt (và không hiểu sao mọi người đã tin chắc ngay rằng T.T.Kh là nữ giới). Đương thời, có người không ngần ngại đánh giá đó là những áng thơ tuyệt tác, nhất là bài Hai sắc hoa ti gôn.
Tôi đợi em về sông hà thanh đã cạn tôi đợi em về núi bà hỏa đã cháy tan hoang tôi đợi em về tháp đôi đổ nát tôi đợi em về những ngôi mộ gió hải minh nhơn lý còn đó hàng hàng
Tôi thường đến nhà quàn để tiễn biệt người qua đời, chỉ cần họ có đôi chút liên hệ với tôi, với gia đình tôi. Đến để cầu nguyện cho linh hồn họ nghỉ yên ở cõi vĩnh hằng, tùy theo niềm tin của mỗi tôn giáo và để an ủi chia sẻ nỗi buồn với người còn ở lại trên cõi trần. Vì thế, tôi khá quen thuộc với các nhà quàn nhưng lại lạ lẫm với nhà hỏa thiêu.
Vậy mà tôi đến nhà hỏa thiêu vào một buổi trưa nắng gắt để tiễn đưa Thắng, một người em trong đoàn Hướng đạo Hoa Lư, vừa mất khi tuổi đời mới ngoài sáu mươi. Đây là lần đầu tiên tôi chứng kiến giây phút tiễn biệt tại nhà hỏa thiêu và để lại cho tôi nhiều suy nghĩ về số phận vô thường của kiếp người.
Thay mặt bạn bè thân hữu trang tvqn.info, xin thành kính chia buồn cùng chị Thu và gia đình. Nguyện xin hương hồn Dominique sớm về hưởng nhan thánh Chúa.
Y Vân sống dậy khóc ròng Sài Gòn chiến sĩ trận vong hai hàng Dừng chân trên bến tóc tang Còn đâu tà áo chiều vàng năm xưa Bến Thành đi sớm về trưa Lăng Ông Bà Chiểu lưa thưa lá vàng
Quả thật nhiều khi Thuyên bỗng chợt nhận ra rằng sống đến từng tuổi này cũng khó mà bày tỏ, hay nói với ai, hoặc với cả chính mình rằng : “Tôi buồn không hiểu vì sao tôi buồn”. Nghe nó thật buồn cười và ngớ ngẩn giống như mình còn đang ở tuổi mới lớn hay tuổi chớm biết buồn, bởi thật ra trong sâu thẳm của từng nỗi buồn đau xót sa đều có nguyên nhân, nguyên cớ cả, có chăng là vì mình không muốn nói ra, hay không muốn biết mà thôi . . . Và cũng nhiều lúc không tự giải thích nổi tại sao cuộc đời mình lại xảy ra lắm chuyện không may đến như thế, thì lại đổ thừa cho số phận hay định mệnh hay dựa vào câu nói trong Kinh Thánh : “ Một sợi tóc trên đầu con rơi xuống cũng không ngoài Ý Chúa”. Nhưng thật lòng mà nói từ hôm qua tới giờ Thuyên thấy lòng mình sao mà buồn quá đỗi, và tự dưng không hiểu sao nước mắt cứ tuôn ra, điều mà Thuyên hoàn toàn không muốn và không sao giải thích được, và suốt đêm qua Thuyên cũng trằn trọc không sao yên giấc . . .