
Những buổi sáng Chủ Nhật ở đây luôn là thói quen trong tôi, được một mình ngồi sau tay lái chạy vòng theo những lối đi quen thuộc và cuối cùng tôi cũng ghé vào Viện người già của thành phố, ở đó có tám người Việt Nam tuổi ngoài bảy mươi, sống âm thầm ở đó...Thế là tôi chính thức được thu nhận vào tiệm nail của chị chủ... "casino".
Thời gian đầu, tuy đã có bằng nhưng chưa "chiến" gì mấy, nên tôi chỉ được làm chân tay nước cho khách nhí hay highschool cho quen... "chiến trường" cái đã. Rồi dần dần tôi được cho fill một vài móng lẻ tẻ của khách dễ tính. Chừng ba bốn tháng sau thì tôi fill được nguyên bộ, sơn phết không đến nỗi tệ. Rồi tiến lên làm full set cũng khá ngon lành.
