Truyện Ngắn

alt

Ông Thịnh chống tay, nhích người nhỏm dậy liếc nhìn đồng hồ ở trên tường, đã hơn hai giờ sáng rồi – vậy là chỉ còn ba tiếng đồng hồ nữa thôi là một ngày mới lại bắt đầu. Trước khi vợ ông – bà Lan, bị bệnh ung thư phổi đi dần vào giai đoạn cuối, ông không bao giờ nghĩ rằng đêm lại dài đến thế. Nó dài dằng dặc, như vô tận, triền miên – bóng tối và sự tĩnh lặng của trời đêm càng làm cho lòng ông trở nên cô độc, và sợ hãi hơn bao giờ hết. Ông cố tình dỗ giấc ngủ, nhưng chỉ có những giấc ngủ ngắn ngủi nặng nề chợt đến chợt đi với ông mà thôi. Tiếng ho khan và kéo dài như xé tung buồng phổi của bà Lan là tiếng động duy nhất mà ông nghe được những lúc như thế này…

Xem tiếp...

Một ngày nữa lại trôi qua- nếu không có lịch, không có đồng hồ tính giờ, thì có lẽ tôi cũng lẫn lộn thời gian như Robinson trên đảo hoang mất. Vũ trụ xoay vần,vạn vật không đứng yên mà luôn biến đổi khôn lường, nhưng trong đời sống vội vã- chúng ta nhiều khi khó nhận thấy được. Vì hết ngày đến đêm, hết đông đến xuân-vó ngựa thời gian lập đi lập lại và dường như  mọi vật đứng yên…

Xem tiếp...

alt

Washington D.C. 1991


Ly dị với Nguyệt xong Hoàn thấy nhẹ hẳn người. Không  còn những nét mặt giận hờn, những cãi vã dai dẳng, những câu chì chiết làm làm đời sống trở nên nặng nề. Hoàn ra khỏi nhà với một valise quần áo, và bằng lòng để Nguyệt nuôi dạy các con. Các dãy chung cư đang cho mướn cũng được bán hết, tài sản chia đôi, đủ cho Nguyệt, và cho Hoàn, sống suốt cuộc đời còn lại một cách thoải mái, không phải lo nghĩ về sinh kế. Hoàn cũng không phải trợ cấp cho các con vì Hoàn giao luôn căn nhà đồ sộ đã trả hết mortgage ở vùng McLean cho Nguyệt, như một điều kiện trong hợp đồng chia tay.

Xem tiếp...

Khang đã đậu xe xong xuôi ngoài parking nhưng vẫn còn ngần ngừ, không biết là mình có nên vào hay không.  Nghĩ tới những nghi lễ phiền phúc, những diễn văn tràng giang đại hải, chúc tụng lẫn nhau Khang cảm thấy chán nản nhưng không quên lời ông chủ bút dặn dò “tạt qua, viết vài dòng tin tức, lấy lòng cộng đồng”. Hội Đồng Hương Cần Thơ năm nào cũng họp mặt dạ vũ vào dịp tết. Trời lạnh và như muốn mưa, đầu óc Khang bồng bềnh, bước chân vô định theo dòng người qua khung cửa,  trả $30 mua vé muộn, và được dẫn tới một bàn đã có vài người ngồi, nhưng vẫn còn hai chỗ trống.

Xem tiếp...

alt
Hắn cao hơn một mét sáu một chút – không thể gọi là ốm, cũng không xem là mâp. Dáng người tầm thước, trung bình – như bao người khác mà chúng ta thường gặp. Chỉ có khuôn mặt – có đôi nét khác thường: Đôi mắt sâu, nhỏ. Không hề thấy mở lớn, hay nhỏ hơn – cứ một vẻ cố định như hai lổ hổng trên thân cây. Nó mở ra, cố định – cứng ngắt dù lúc vui hay buồn. Chiếc miệng – ít khi mở lớn, ngay cả lúc nói và nhất là lúc cười: luôn đóng kín lại sau mỗi lần mở ra. Bởi vậy – giọng hắn cũng một âm điệu, một chuẩn mực đều đều, nhàn nhạt, lửng lơ! –“ Hì hì…cái thằng cha ấy mà!” - “Hì hì…cái con mẹ ấy mà!”. Vừa nói, vừa nhìn đâu đâu – hắn không hề dám nhìn vào mặt người đối diện bao giờ.

Xem tiếp...

Nghe tiếng cu Bi khóc thét lên, bé Trúc - chị nó, bỏ nồi cơm đang nấu dở chạy ra đường nhìn quanh tìm em. Mấy đứa trẻ trong xóm đang trêu cu Bi.

- Chị mầy ấy à? Chị mầy có ra đây tụi tao cũng đánh luôn cho biết tay! Đồ con hoang, đồ mất dạy…

Bé Trúc cầm cây củi đứng chắn ngang trước cậu em, la lớn - trấn an : "Em đừng sợ, đứa nào ngon cứ vào đây, sẵn khúc củi, tao đập chết bây giờ!"

Xem tiếp...

Tuy ông nhỏ tuổi hơn tôi nhưng tôi hay gọi ông bằng ngôn xưng "Ông Ba Đen". Bởi lẽ ông là hàng xóm láng giềng của gia đình tôi lâu năm nhất, từ ngày bỏ quê lên Tây Nguyên thắm thoát hơn ba mươi năm. Từ cái ngày ông là một thanh niên hai mươi trắng tay đi làm công cho đến giờ đã năm mươi tuổi. Tôi ít gặp ông bởi lẽ công việc làm ăn nên một năm tôi về nhà nhiều lắm là ba lần. Ngày tết, giỗ ông bà nội và giỗ cha tôi. Cuộc đời lắm gian truân của ông tôi hiểu rõ. Hơn mười năm nay ông giàu lên rất nhiều, nhà hai mê bề thế, ao cá nước ngọt cũng hơn hai mẫu, nương rẩy cũng bốn năm mẫu.

Xem tiếp...

Đức chúc mũi phi cơ nhắm mục tiêu, bấm nút thả trái bom cuối cùng. Ánh lửa loé sáng và đất cát cày lên bụi mù. Nhẹ nhàng nhấc bổng thân tàu, Đức quay mũi chiếc chiến đấu cơ ra biển, bỏ lại  đàng sau đất nước Iraq đang mịt mù khói lửa.

Trời trong và xanh, chiếc hàng không mẫu hạm bên dưới nhỏ như chiếc lá im lìm trên mặt nước. Đức hạ dần cao độ, đổi hướng bay ngược với chiều gió, nhắm sàn tàu lao xuống.

Xem tiếp...

alt

" Thân kính tặng anh chị T
với niềm cảm thông sâu sắc…"

Ông khách vừa bước chân ra khỏi nhà, thì Thu – con trai đầu của ông Thiết cũng vừa dắt xe vào. Treo chiếc mũ bảo hiểm lên vách, Thu quay lại nhìn ông Thiết – giọng khô khốc: “ Lại khách với khứa! Ngày nào cha cũng trà nước ngồi tiếp hết người này đến người khác? “

Xem tiếp...

Đối với cư dân của Cali thì không khí và thời tiết thế này là lý tưởng, nhất là hôm nay trời không chút nắng mà chỉ hiu hiu gió, không khí làm ta liên tưởng đến câu thơ của Nguyễn Bính “trời không nắng cũng không mưa, Chỉ hiu hiu gió cho vừa nhớ thương “ nhưng với Nhiên, không hiểu vì từ hôm đi Las vegas về bị cảm tới nay hay sao mà cứ nghe ơn ớn lạnh . . .Cái lạnh không chỉ ở nơi thể lý mà hình như còn từ trong tâm hồn toát ra

Xem tiếp...

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.