Những tháng năm qua trong tiết trời Đông giá, tôi vẫn nhớ hoài thành phố của tôi, thành phố đã cưu mang tôi suốt thời tuổi nhỏ, tuổi thanh Xuân mang cả trái tim tôi, những bạn bè, những mái trường qua từng tháng năm nhìn tôi khôn lớn....
Bỗng một ngày tôi quày quả ra đi. Bỏ lại sau lưng bao kỷ niệm tuổi Xuân thì .ôm quá khứ làm hành trang và chỉ còn là kỷ niệm, hành trang mang theo trong cuộc đời là những kỷ niệm và trách nhiệm trên vai, bước rảo, chân hao gầy theo năm tháng viễn du, những bước chân biệt xa mù , chỉ còn lại chút hương xưa cũ, chỉ còn trong tâm thức vào mỗi buổi Đông tàn hay những ngày tháng cùng năm tận.
Tiếng Pháo vẳng từ xa đã râm ran nổ từ sáng ngày 23 tháng Chạp, những ngày giáp Tết dậy lên từ ngày này, tục lệ này không biết có từ bao đời, chiều qua Mẹ tôi đã mua sẵn ba con cá chép rộng sẵn trong chậu, bộ áo giấy cúng Ông Táo, mâm quả, giấy tiền vàng bạc cùng những thứ để nấu xôi chè và một cỗ pháo đỏ, trước khi đi chợ sớm người còn dặn tôi ở nhà đem bánh pháo ra phơi khi nắng lên để chiều nay khi đốt tiễn ông Táo tiếng nổ được kêu hơn.
Mỗi lần ngồi ngắm những bông tuyết tinh khôi rơi vãi xuống cỏ cây, tôi lại nhủ thầm "Những bông Tuyết lông ngỗng đang rãi tràn xuống vạn vật."
Hàng năm cứ vào đúng ngày Giáng Sinh là những bông tuyết lông ngỗng lại tung bay, những bông Tuyết thật mỏng manh, rơi thật nhẹ nhàng trên bờ cây lối ngõ, những cành cây trơ xương đang run lên trong gió Đông thì chiều nay lại được những bông Tuyết ùa về khoác cho chúng tấm áo khoác của nàng Mỵ Châu trong truyền thuyết, tấm áo giá rét làm buốt giá những thân cây khẳng khiu tội nghiệp.