Những bông Tuyết trắng phau phau rơi rơi mãi ...những cành cây trơ trụi lá của một mùa Đông giá được mặc áo Long Bào ,nơi tôi ở cứ mỗi lần Tuyết rơi là cả một sự mừng vui cho mọi người ...những đôi trai gái dìu nhau đi trong mưa Tuyết để ghi lại những tấm ảnh đẹp ,những đứa bé rủ nhau ra ngoài chơi trò Ném Tuyết và những bà Mẹ vội vàng tìm mua những thức ăn còn thiếu cho những ngày có Tuyết ....Tuyết vẫn đang phủ dày trắng xóa ,huyền ảo lung linh ...
Tục lệ cổ truyền " Ăn Tết" của người Việt Nam chúng ta dường như đang bị mai một với nếp sống hối hả của thế giới hội nhập toàn cầu, cũng như sự phát triển ngày càng đi lên của một số tương đối dân sống ở đô thị.
Những người đang giàu lên một cách thật nhanh chóng và đáng ngờ, ngày nay họ không phải lo toan gì cho ngày tết, ngoài việc kiếm cho thật nhiều tiền và mua quà biếu xén qua lại với nhau . . .. Những món ngày xưa cần phải nấu nướng ở nhà để cúng kiếng ông bà, theo phong tục cổ truyền, những món đặc trưng riêng của từng gia đình mà các bà mẹ tần tảo và những nàng dâu hiền thục trổ tài nhân dịp lễ tết cũng đã được bày bán đầy rẫy tại các siêu thị.
- Nhớ chứ sao không? làm sao chị quên em được, giọng em hơi khác...
- Vậy sao? ngày xưa giọng em thế nào? Em không nhớ được nữa, chị còn nhớ giọng của em hả? Mọi người nói giọng em bắc không ra bắc, nam không ra nam, giọng em là một cái gì pha trộn như một công thức hỗn hợp của những vùng, những miền em đã đi qua, bây giờ lại pha cả cái lạc loài nơi này nữa thì làm sao giữ được cái giọng ngây thơ hồn nhiên nhí nhảnh như ngày xưa được nữa... Chị khoẻ không? chị còn đi làm không?
. Sáng nay mình thức dây sớm, đầu nhức như búa bổ vì một đêm trằn trọc, chắc thế nào bạn cũng trách mình: " đã biết mình có bệnh mất ngủ mà cứ hay suy nghĩ vẩn vơ, sao không chịu sống cho hết, cho trọn vẹn phút giây hiện tại mà cứ quẩn quanh làm gì cho khổ thân như thế".
Số lượng đệ tử, nhà tập, các soeur khấn tạm rất đông, không thể mỗi sáng lũ lượt ra nhà thờ chánh tòa tham dự Thánh Lễ, thế nên phải có Linh Mục đến cử hành Thánh Lễ tai nhà nguyện của Dòng ( mà hình như nhà Dòng nào cũng thế) .
Tôi gặp thày và cô trên đường Nguyễn Huệ, đoạn gần Ngân khố Quốc Gia – Hôm đó tôi đi cùng với mẹ để rút tiền gửi ngân hàng Việt Nam Thương Tín ở Qui Nhơn chuyển vào do lúc bấy giờ QN đã không còn thuộc quyền kiểm soát của chế độ Việt Nam Cộng Hòa nữa – Gặp lại thày cô giữa những ngày mùa hạ khác thường, những ngày mọi người như đang ngồi trên thùng thuốc súng tôi mừng còn hơn bắt được vàng ; mặc dù thày là người mà tôi “ngán” nhất trong năm cuối cùng học ở Trinh Vương ; nhưng Thày cũng lại là người mà tận trong thâm tâm tôi thương quý nhất . Tất cả những ai biết thày cũng đều phải công nhận Thày là người mà khi mới gặp lần đầu rất khó có cảm tình, nhưng nếu học với thày thì kiến thức chuyên môn cũng sự tận tâm của thày chắc chắn không một ai có thể quên được